06/06/2026
Có ai từng cất chòi bằng tàu dừa hồi nhỏ không?
Chiều qua, vô tình thấy tấm hình này của mấy đứa cháu mà tự nhiên nhớ tuổi thơ dữ dội.
Hồi đó ở quê, tụi nhỏ như tui đâu có điện thoại, máy tính bảng hay khu vui chơi như bây giờ. Quanh đi quẩn lại chỉ có mấy đứa bạn trong xóm với một khoảng sân, một góc vườn để bày trò chơi.
Tụi tui chơi đủ thứ. Bắn bi, tạt lon, nhảy dây, trèo cây, lội mương bắt cá... Nhưng mê nhất vẫn là cất chòi.
Chỉ cần vài tàu dừa, mấy cành cây khô, tận dụng thêm tấm chiếu cũ của mẹ hay mấy cái bao cám là đã có thể dựng lên một "căn nhà" cho riêng mình. Nhỏ xíu thôi, nhưng tụi tui đứa nào cũng tự hào dữ lắm.
Cái chòi đó là cả một thế giới.
Ở đó tụi tui chơi trò gia đình, bán đồ hàng, nấu ăn. Nhớ nhất là trò bán bánh mì. Mấy đứa đi vớt lục bình về làm bánh mì, cắt cỏ làm thịt, lấy cát pha nước làm nước tương, còn lá lục bình thì làm giấy gói, hái lá quao làm tiền. Khách mua, người bán, trả giá qua lại rôm rả như thiệt. Bây giờ nghĩ lại thấy buồn cười, mà cũng thấy thương.
Hồi đó chẳng có gì nhiều, nhưng niềm vui hình như dễ tìm hơn bây giờ. Nhìn cái chòi lá của mấy đứa nhỏ tự nhiên nhớ đám bạn ngày xưa.
Giờ thì đứa đi làm xa, đứa lập gia đình, mỗi đứa chạy theo cuộc sống riêng của mình. Mỗi người một nơi, lâu lâu mới thấy nhau qua vài tấm hình trên mạng xã hội.
Về quê vẫn là con đường đó, vẫn mảnh vườn đó, vẫn những hàng cây quen thuộc. Chỉ có điều, đám con nít từng cãi nhau chí chóe trong cái chòi lá năm nào giờ chẳng còn tụ họp đông đủ nữa.
Có những người đã nhiều năm chưa gặp lại. Có những trò chơi tưởng như mới hôm qua, mà ngoảnh lại đã gần ba chục năm rồi.
Thời gian đúng là thứ lạ lắm, nó giữ nguyên cảnh vật, nhưng lặng lẽ mang tuổi thơ của mỗi người đi mất.
Tức cảnh sinh tình vậy thôi, nhưng mong sao mấy đứa nhỏ bây giờ cũng có những ký ức đẹp để sau này lớn lên, vô tình nhìn lại một tấm ảnh nào đó tụi nó cũng sẽ mỉm cười như mình hôm nay.
Còn bà con hồi nhỏ mê trò gì nhất? Kể nghe coi, biết đâu lại gặp nguyên một bầu trời tuổi thơ trong phần bình luận.