She KOREA & UNISEX
Call: 0967.573.735 or 0932.69.3532
Add: 512/17A Trương Công Định, P8, TP Vũng

KOREA�UNISEX
��: 0968.573.735 ( call trước khi qua)
�: 418/4/6g Nguyễn Thái Sơn, Phường 5 , Quận Gò Vấp
�instagram: 20she.studio

Shirt sarang▫️Size: M L XL▫️Price:  ▫️☎️💌: 0️⃣9️⃣6️⃣7️⃣5️⃣7️⃣3️⃣7️⃣3️⃣5️⃣🛵: 512/17A Trương Công Định, P8, TP Vũng TàuIns...
05/10/2018

Shirt sarang
▫️Size: M L XL
▫️Price:
▫️☎️💌: 0️⃣9️⃣6️⃣7️⃣5️⃣7️⃣3️⃣7️⃣3️⃣5️⃣
🛵: 512/17A Trương Công Định, P8, TP Vũng Tàu
Instagram: .studio
FB: fb.com/20she.studio

Shirt sarang▫️Size: M L XL▫️Price:  ▫️☎️💌: 0️⃣9️⃣6️⃣7️⃣5️⃣7️⃣3️⃣7️⃣3️⃣5️⃣🛵: 512/17A Trương Công Định, P8, TP Vũng TàuIns...
11/07/2018

Shirt sarang
▫️Size: M L XL
▫️Price:
▫️☎️💌: 0️⃣9️⃣6️⃣7️⃣5️⃣7️⃣3️⃣7️⃣3️⃣5️⃣
🛵: 512/17A Trương Công Định, P8, TP Vũng Tàu
Instagram: .studio
FB: fb.com/20she.studio

10/07/2018

“Tôi muốn kể quãng đời đau đớn tôi đã trải qua, để những người vợ gặp phải cảnh như tôi hãy tự cứu lấy mình, hãy tự cho phép mình hạnh phúc mà không phải mong chờ vào bất cứ ai mang lại điều đó cho mình”.

Vợ: 36 tuổi

Chồng: 38 tuổi

Bồ: 36 tuổi

Hai vợ chồng gần như đều là mối tình đầu của nhau. Nói gần như vì chồng trước khi lấy vợ đã tương tư một cô gái xinh đẹp nhưng không được đáp lại, vợ trước khi lấy chồng, lúc đang yêu chồng đã có cảm tình với một người khác và phân vân việc lựa chọn hai người đàn ông đó. Cuối cùng thì có lẽ ông trời đã sắp đặt, vợ chồng là vợ chồng của nhau đến bây giờ.

Lấy nhau rồi hai vợ chồng vẫn hai nơi, vợ sinh 2 con gái và sống cách xa nơi chồng công tác 80km. Hàng tuần chồng về với vợ con vào ngày cuối tuần. Rồi mẹ vợ mắc bệnh hiểm nghèo, chồng đưa mẹ lên chữa bệnh, đưa luôn cả vợ lên thành phố làm việc. Gia đình nhà vợ có chút thế lực, xin được cho vợ vào một công ty nhà nước với mức thu nhập kha khá. Mẹ vợ mua nhà, hai vợ chồng sống cùng mẹ để chăm sóc mẹ. Sau vợ còn hai em gái nhưng đều lấy chồng ở nhà chồng nên trách nhiệm chăm sóc mẹ thành trách nhiệm chính của hai vợ chồng. Mẹ mất, trước đó mẹ đã dặn nhà cửa chia đều cho ba chị em. Chồng đã thật lực kiếm tiền để trả 2/3 giá trị căn nhà cho hai em, căn nhà đã thành chủ sở hữu của hai vợ chồng sau ngày mẹ mất 2 năm.

Cuộc sống giản dị, hai vợ chồng hai đứa con, vợ viên chức nhà nước, chồng làm cho công ty nước ngoài, thu nhập đủ sống và có chút chút tích lũy. Vợ nghĩ nếu không có thiên tai, dịch họa xảy ra tại nơi vợ chồng sống thì có lẽ cuộc sống cứ như thế trôi đi cho đến ngày con khôn lớn, dựng vợ gả chồng cho chúng, hai vợ chồng lại lọ mọ đi nuôi cháu... Và chắc hẳn, hàng triệu người vợ vẫn nghĩ thế khi sống trong một gia đình bình dị, đơn giản... Nhưng họ quên mất, thiên tai, dịch họa thì ít xảy ra ở cái thành phố này, nhưng vấn nạn ngoại tình có lẽ xảy ra nhiều nhất ở đây. Buồn không?!

Vợ không xinh đẹp mà là ưa nhìn, sau khi sinh trở nên mũm mĩm chứ không béo. Vợ giản dị, tóc suông, váy áo đẹp đơn giản chứ không cá tính. Nhìn vợ, người ta cảm nhận được cảm giác yên ổn, bình lặng.

Chồng không đẹp trai, chỉ là kiểu người vừa phải, nam tính. Chồng ăn mặc lịch sự, gọn gàng, chỉn chu, đi xe bình thường, chồng sẽ lẫn vào đám đông hàng nghìn con người đang nhấp nhô trên đường với chiếc mũ bảo hiểm ngự trên đầu.

Chồng cùng chia sẻ với vợ công việc gia đinh như đón con, dạy con học, tắm rửa cho con..., vợ lo việc nội trợ nấu nướng. Thỉnh thoảng hai vợ chồng cãi nhau vì bất đồng quan điểm sống nho nhỏ, vợ không để ý lắm. Mãi sau này vợ nhận ra, thực ra bất đồng đấy không hề nhỏ mặc dù nghe qua thì nhỏ, nhưng đó là quan điểm sống của mỗi người. Sau những bất đồng đó, chồng rút vào thế giới của chồng, với âm nhạc, với máy móc, với diễn đàn, mạng ảo, bạn bè... Vợ và con chỉ nhận lại phần bề nổi trên tảng băng đời sống của chồng mà thôi, thật tiếc.

Một ngày, chồng quên điện thoại ở nhà. Vợ chồng không có thói quen lục lọi điện thoại của nhau, chỉ lúc nào cần thiết thì mượn của nhau vào việc gì đấy rồi trả. Lần này chồng quên máy trong nhà tắm, gọi về cho vợ cất giùm. Lúc vợ đi cất thì thấy có hai tin nhắn và 8 cuộc gọi nhỡ. Vợ nghĩ là cần phải xem để báo cho chồng biết, nhỡ đâu có cuộc điện thoại nào quan trọng với chồng vì thời điểm này chồng đang gặp khó khăn trong công việc và có kế hoạch chuyển việc. Tính cẩn thận của vợ đã đưa cuộc đời vợ sang một bước ngoặt lớn, đau đớn không có điểm dừng.

8 cuộc gọi nhỡ và 2 tin nhắn đều từ một số máy không có tên trong danh bạ. Tin nhắn thứ nhất: Em quên máy điện thoại ở nhà nhé, có gì online nói chuyện. YOURS. Tin nhắn thứ 2: Anh ơi, sao em gọi mãi không nghe, em quên máy ở nhà, em nhắn tin cho anh bằng máy chị H. Giờ em không online được vì em đi khách hàng cả ngày, có gì gửi mail cho em nhé. YOURS.

Cả hai tin nhắn đều có từ: YOURS ở cuối câu. Vợ choáng váng, rơi bịch người xuống nền nhà, vô cảm. Vợ nhìn lại điện thoại, ghi lại số đã nhắn tin và gọi dù biết rằng chủ nhân chiếc điện thoại và tin nhắn chẳng liên quan gì đến nhau. Vợ không khóc, không đau, không buồn... Vợ rơi vào trạng thái hoang mang, không tin bất cứ sự vật nào hiện lên trước mắt mình đến mức vợ cầm một chiếc cốc lên rồi ném nó vỡ tan xuống nhà để tin là vợ đã cầm đúng chiếc cốc trên tay.

Vợ không biết làm gì tiếp theo, chỉ nhớ gọi điện đến công ty xin nghỉ một ngày... Cố gắng lắm vợ mới vào giường để nằm, trùm chăn kín cả đầu và nhận ra mình ngây ngấy sốt. Chỉ nhớ đến đó và vợ thiếp đi trong giấc ngủ đầy mộng mị lúc nào không hay, cho đến lúc chồng về nhà và đánh thức vợ dậy.

Đó là ngày bắt đầu cuộc sống không còn bình lặng của tôi, những ngày đau đơn đến mức tôi cứ ngỡ như tôi là nhân vật của một bộ phim tâm lý tình cảm nào đó trên truyền hình.

- Chồng tôi, một người đàn ông điềm đạm, bình dị, yêu thương con cái, có trách nhiệm với gia đình, có hiếu với hai bên bố mẹ, yêu thương các em vợ như anh em ruột...

- Chồng tôi không cờ bạc, rượu chè, có hút thuốc một chút, không đàn đúm bạn bè thâu đêm suốt sáng, thời gian rảnh rỗi anh dành cho sách báo, âm nhạc hay là những chiếc máy tính hỏng...

- Chồng tôi chưa một lần phàn nàn việc tôi sinh hai con gái, chồng tôi yêu con nâng niu như đó tất cả những gì quý báu nhất đời anh.

- Chồng tôi là người không ham muốn tình dục nhiều, hai vợ chồng sau khi sinh bé thứ hai mỗi tháng 1-2 lần, vừa đủ chứ không cuồng nhiệt...

- Và chồng tôi ngoại tình với một phụ nữ xinh xắn, li dị chồng, có một con trai. Đó là môt mối tình cuồng si, gấp gáp và tranh thủ từng phút từng giây. Tôi đau khổ vì biết quá nhiều về mối tình đó, giá tôi ngốc nghếch gào thét lên ngay khi đọc tin nhắn của họ thì có lẽ tôi sẽ có lại cuộc sống bình lặng như xưa, dù đó là cuộc sống giả dối. Rồi tôi cứ tự hỏi: sự đau đớn khi biết được tận cùng sự thật và sống bình lặng hạnh phúc trong giả dối triền miên thì cái nào đáng hơn?

Đến giờ tôi vẫn không trả lời được.

2.
Ngày hôm đó, chồng tôi về nhà, nhìn thấy tôi lơ mơ trong cơn sốt, anh đã hoảng hốt. Nhìn cách anh chăm sóc tôi, lo lắng cho tôi, trách mắng tôi sao ốm mà không gọi cho anh, rồi nhớ lại tin nhắn của người đàn bà kia nhắn cho anh, tôi không biết đâu là sự thật, đâu là dối trá.

Tôi ngồi dậy ăn cháo anh nấu, để anh rửa ráy lau người, đắp khăn lạnh cho tôi một cách ngoan ngoãn. Tôi chỉ trao đổi với anh vài điều cần thiết, tuyệt đối không đả đông gì đến điện thoại và tin nhắn. Rồi tôi lại nằm xuống ngủ li bì và những giấc mơ khủng khiếp cứ đeo theo tôi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau tôi thức dậy, tỉnh táo và khỏe khoắn. Anh bảo anh đã đưa hai con đi học, tôi nghỉ thêm một ngày, anh cũng nghỉ ở nhà với tôi. Tôi nhìn anh, cũng không có gì lạ vì anh vẫn hay làm thế mỗi khi tôi ốm. Nhưng hôm nay, anh nhìn tôi và lảng tránh ánh mắt của tôi, dù tôi chẳng tỏ thái độ gì cả. Tôi biết chắc anh đã cầm điện thoại, đã biết tôi đọc được tin nhắn. Cuộc chiến đã bắt đâu rồi đây, cuộc chiến này sẽ không tiếng súng mà chỉ là những đòn cân não cả hai giành cho nhau. Tôi cần sức lực để chiến thắng trong cuộc chiến này, và anh, sẽ là một kẻ thất bại thảm hại cùng cô bồ của anh dưới chân tôi. Nghĩ thế nên tôi ngồi dậy, ăn sáng, uống thuốc, lau người chải lại tóc tai và bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.

Anh vẫn hay giúp tôi việc nhà nhưng anh vốn vụng về nên giúp tôi bao nhiêu anh sẽ bày biện thêm bấy nhiêu. Tôi cũng ít cằn nhằn vì được anh giúp là tốt lắm rồi. Hôm nay cũng thế, tôi dậy và dọn đống bừa bãi ba bố con anh bầy ra hôm qua, lúc tôi ngủ mê mệt. Anh ngăn tôi và bảo cứ nghĩ cho khỏe, anh nhìn tôi xót xa thật lòng. Tôi ứa nước mắt, giá tôi không cầm máy điện thoại của anh và không đọc được cái tin nhắn đó, giá anh giải thích với tôi là ai nhắn nhầm vào máy anh, giá.... Nghĩ thế thôi, tôi lại nuốt nước mắt vào trong và làm công việc của mình một cách lặng lẽ. Tôi chỉ tỏ ra là mệt không muốn nói nhiều, nhưng tôi vẫn bàn với anh vài việc trong gia đình. Tôi thấy thái độ của anh vừa dè dặt, vừa như dò ý tôi, vừa như chờ đợi cơn thịnh nộ từ tôi, nhưng không, tôi tuyệt đối không nhắc nhở gì đến.

Anh sẽ phải sống trong tâm trạng này rất dài, rất lâu đấy, tôi hứa với anh.

Những ngày sau đó là những ngày địa ngục trần gian tôi phải trải qua, và chắc hẳn anh cũng thế.

Nếp sống gia đình vẫn diễn ra bình thường trong một không khí bất thường. Có trao đổi nhưng không có trò chuyện, không cãi vã giận hờn nhưng lặng im, ngột ngạt. Con bé thì không hiểu gì, con lớn cũng không biết chuyện gì xảy ra nhưng nhận ra không khí khác lạ trong gia đình nên cũng len lén, không còn dám đùa vui trong nhà như mọi ngày. Tôi xót xa cho con, anh cũng xót xa, nhưng cả hai tuyệt nhiên không nói gì về điều đó. Anh thì tôi không biết, còn tôi, rất muốn hét vào mặt anh, muốn cắn xé, cào cấu, chửi bới anh, muốn mọi chuyện tanh bành tan nát hết ra... mà không làm được. Cứ như có một bàn tay nào đó bóp lấy miệng tôi, ú a ú ớ mỗi khi định làm gì đó. Hình như nỗi đau bất ngờ làm cho tôi tê liệt hết mọi khả năng, tôi không biết đối mặt với nó thế nào, không biết bắt đầu từ đâu, không biết anh sẽ phản ứng ra sao... Và tôi sợ, sợ không còn có thể nói với anh được những lời tử tế, sợ anh thú nhận điều làm tôi đau hơn, sợ các con hoảng loạn trong cơn đau của mẹ... Thế là tôi chịu đựng, chịu đựng để suy nghĩ, để tìm giải pháp cho câu chuyện này.

Anh thì nhìn chung không có gì thay đổi, vẫn chu toàn trách nhiệm với gia đình, chỉ có thái độ với tôi là dò xét và chờ đợi hành động của tôi. Tôi nghĩ, việc chờ đợi này chắc hẳn cũng chẳng sung sướng gì, rồi đến một lúc nào đó không còn đủ kiên nhẫn, anh sẽ phải tự nói ra mọi điều và tự giải quyết mọi chuyện thôi. Trong thâm tâm, tôi vẫn chờ điều đó, có thể là tôi quá hèn không dám đối mặt, mà đặt gánh nặng này sang cho anh. Nhưng..., tôi đã nhầm. Đàn ông họ sẽ không bao giờ coi chuyện ngoại tình là tội lỗi khi họ vẫn đầy đủ chu toàn với gia đình, họ không bị phát giác hay không ai dám phát giác họ thì họ vẫn ung dung tiếp tục. Anh cũng thế, anh nghĩ rằng tôi không nổi giận có lẽ vì tôi không có lí do gì nổi giận khi anh không hề sao nhãng trách nhiệm của anh, tôi chỉ nghi ngờ giận dỗi vài hôm rồi thôi. Thế nên một tuần sau đó, anh lại vui vẻ với tôi như thường, không còn có vẻ gì là dò xét hay chờ đợi hành động của tôi nữa. Điều này làm cho tôi gần như phát điên, đến mức đôi lúc tôi nghĩ đến chuyện giết chồng. Những lúc như vậy, tôi phải cắn chặt răng, bám vào bất cứ thứ gì có thể bám được để không ngã quỵ xuống. Anh sẽ phải trả giá, anh sẽ phải chịu đựng nỗi đau mà tôi đang chịu đựng này. Nhưng làm gì, làm thế nào đây? Tôi không biết, tôi hoàn toàn không biết.

Tôi bắt đầu lên mạng, search mấy chữ: "khi chồng ngoại tình", một loạt kết quả hiện ra, nhiều nhất vẫn là ở cái trang web này. Nghìn người nghìn hoàn cảnh, nghìn nỗi đau, nghìn cách xử lý khác nhau, nghìn kết quả ra khác nhau. Tôi hoang mang hơn với câu chuyện của chính mình, chẳng có đáp án nào, phương thức nào tôi có thể áp dụng được.

Tôi rơi vào trạng thái trầm cảm, ngơ ngẩn, các con sợ hãi không dám gần mẹ, chồng vẫn vui vẻ nhưng bắt đầu lẩn tránh, đi ngủ sớm hoặc sang phòng làm việc ôm máy tính. Tôi giật mình khi nhận ra điều đó, tôi thấy mình thật tệ, tại sao vì chồng mà làm các con khổ, các con có lỗi gì đâu, chồng một núi tội trên đầu thì vẫn nhơn nhơn thế kia??? Không thể như thế này được, tôi phải làm gì đó thôi. Cào cấu, chửi bới chồng, cạo trọc đầu bồ của chồng, hay nhỏ nhẹ, dịu dàng lôi kéo chồng về, cấch nào cũng được, tôi phải làm để thoát ra khỏi cái cảnh hiện giờ. Tôi nung nấu quyết tâm đó, và nghiêng về việc cào cấu chồng, cạo trọc đầu bồ chồng!

Quyết tâm như thế, nung nấu như thế, nhưng rồi tôi chẳng làm được gì khi nhìn các con. Tôi sợ một gia đình tan nát, các con không còn chỗ trú ẩn, mà với tôi, con cái là tất cả. Trong những ngày đau đớn đó, tôi vẫn cố chăm lo các con, vui đùa cùng các con để tránh cho các con nỗi sợ mà suốt một tuần trước tôi đã gây ra. Nhưng giờ bảo tôi nhẹ nhàng kéo chồng về tôi cũng không thể, chỉ nhìn thấy mặt chồng là máu trong đầu tôi lại bốc lên, tôi thậm chí không thể mở mồm nói được một câu có cảm xúc chứ đừng nói đến chuyện dịu dàng, nhẹ nhàng được. Càng ngày tôi càng thấy mù mịt hướng đi, điều này không thể, điều kia không thể... Tôi cảm thấy mình sắp nổ tung, và việc tôi nghĩ đến là phải bảo vệ bản thân mình để bảo vệ các con.

Tôi gọi điện cho bà nội xuống với các cháu vài hôm để đi công tác, thực chất là thu xếp một chuyến đi nghỉ cho riêng mình. Tôi cần thời gian,cần không gian để có thể giải quyết mọi chuyện. Nếu còn ở nhà, nhìn vào chồng thì đầu óc tôi chỉ đặc kín giận giữ, nhìn các con tôi lại chùn bước... Không bao giờ tìm nổi lối đi. Và tôi đi, đến một vùng biển xa thành phố hàng nghìn km.

Đêm đầu tiên ở khách sạn một mình, sau chuyến bay mệt mỏi và nặng nề, tôi nằm cuộn trong chăn và bắt đầu nghĩ đến chuyện đã qua. Lúc này không hiểu sao tôi thấy nhớ chồng, nhớ con, nhớ những ngày gia đình êm âm và những tin nhắn tôi đọc được, tôi khóc. Lần đầu tiên sau cái ngày định mệnh đó tôi mới được khóc, tôi khóc nức nở đến mệt nhoài rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Tôi thức giấc lúc 12h trưa và cảm thấy người khỏe hẳn, một thứ năng lượng ở đâu đó đã vực tôi dậy. Thật kỳ lạ, sau chừng ấy sự chịu đựng mà tôi vẫn không bị suy sụp. Có lẽ ý thức về việc cần phải sống và bảo vệ các con làm cho tôi cố gắng ăn ngủ nhiều nhất đến mức có thể nên tôi vẫn giữ được sức.

Nằm chán trong phòng, tôi mò xuống sảnh. Lúc tôi ngồi chơ vơ ở đó thì chị lễ tân khách sạn lại bắt chuyện. Khách sạn mùa này khá vắng nên hai chị em có thể ngồi nói chuyện với nhau đủ thứ. Một lúc đã khá quen, chị lễ tân dè dặt hỏi tôi sao đi biển mùa này, sao đi một mình, sao không ra biên... Tôi nhìn chị, chị có vẻ hơi già để làm vi trí lễ tân khách sạn. Nhưng nhìn chị, cách chị nối chuyện, sao tôi cứ cảm thấy chị thật đáng tin. Bỗng nhiên tôi muốn kể hết với chị, một người xa lạ, câu chuyện mà tôi phải chịu đựng một mình bấy lâu nay. Bố mẹ tôi đã mất, các em còn bận gia đình, tôi đã không biết chia sẻ với ai, cứ âm thầm chịu đựng đến phát điên. Hôm nay bất kể thế nào, tôi cũng phải nói ra những gì tôi đang chịu để nhẹ lòng. Khi tôi kể xong, chị bảo: Em mới đọc mỗi hai tin nhắn và em bắt đầu căm giận chồng em, em không mảy may suy xét hoàn cảnh hiện tại, chồng em như thế nào, mối quan hệ của họ đến đâu và đang tiếp tục ra sao sau khi em biết, em có nên giữ người chồng này lại, hay bỏ quách nó đi... Em chỉ có một cơn giận, cơn giận ngút ngàn sẽ trừng phạt chồng che lấp hết mọi suy nghĩ của em.

Nghe chị nói, tôi ngẩn ngơ. Ừ nhỉ, từ hôm đó đến giờ hai người kia tiếp tục ra sao? Chồng tôi định thế nào? Và liệu tôi còn muốn hay có khả năng giữ lại chồng hay không?

Nhìn vẻ mặt nghệt ra của tôi chị nói tiếp: Đau thì đã đau rồi, nhưng em đừng đau âm thầm như thế, nó sẽ giết chết bản thân em đấy. Em hãy cứ làm gì mà em cho là đúng nhất, giải tỏa được em nhất. Em chịu đựng chồng nó không biết thương, nó lại nghĩ em sợ nên chấp nhận cho chồng một dạ hai lòng. Việc của em bây giờ là suy xét lại bản thân mình còn muốn giữ chồng, muốn giữ gia đình hay không? Nếu li dị em có đủ khả năng nuôi con hay không? Li dị rồi em có hạnh phúc tiếp tục nữa hay không? Xác định được tư tưởng rồi thì em hãy hành động đi, quyết liệt vào, tha thứ cũng cần quyết liệt, li dị cũng cần quyết liệt, đừng lần chần rồi tự giết mình bằng khổ ải như thế. Mà đàn ông nó yêu đàn bà yếu đuối, mong manh, nhưng khi nó hết yêu rồi nó nhìn cảnh đó nó ngán ngẩm lắm. Đàn ông nó sợ nhất những người đàn bà bình thường thì mềm mỏng nhưng cứng rắn khi cần giải quyết vấn đề. Những người đàn bà như thế đàn ông luôn luôn muốn giữ cho các con của mình. Em ngẫm đi, đừng làm khổ mình nữa, khổ lây các con, chồng nó không khổ gì đâu, nó càng sướng khi em im lặng trước tội của nó.

Tôi nghe chị nói, và bắt đầu bình tâm để nhìn lại.

Đêm đó tôi bắt đầu sắp xếp lại các dữ kiện đã xảy ra.

Tôi phân tích mình hận chồng là vì điều gì? Là vì mình yêu chồng trọn vẹn, tin chồng trọn vẹn, chồng cũng không hắt hủi mình, cũng yêu thương mình, hóa ra tất cả chỉ là giả dối! Thế mình còn tiếp tục yêu chồng, tha thứ cho chồng, để các con có một gia đình trọn vẹn hay không? Và quan trọng chồng mình và cô kia đến đâu, mình có thể kéo anh ấy về được nữa không? Tôi nghĩ là tôi còn yêu chồng, yêu bao nhiêu thì hận bấy nhiêu. Nhưng tiếp tục sống với chồng thì liệu tôi có đủ vị tha để cuộc sống trở lại hạnh phúc không? Và quan trọng, chồng tôi có từ bỏ được người đàn bà kia để trở về với mẹ con tôi không???

Để trả lời cho tất cả, tôi quyêt định tìm hiểu về người thứ ba và mối quan hệ của hai người.

Tôi trở về thành phố sau 2 ngày đi nghỉ với kế hoạch đã được vạch định trong đầu sau câu chuyện với chị lễ tân và một đêm suy nghĩ mọi vấn đề. Hình như tôi đã bình tâm hơn, nỗi đau đã được thay thế bởi sự tính toán thiệt hơn và các kế hoạch hành động.

Buổi tối đầu tiên trở về, sau khi dọn dẹp nhà cửa cơm nước cho chồng con xong, tôi hẹn chồng ra quán cafe để nói chuyện. Tôi nhận ra lúc tôi nói điều đó, mặt chồng tôi hơi biến sắc, chắc hẳn anh nghĩ đến cuộc luận tội của tôi đã bắt đầu. Tôi nói với chồng với một vẻ bình thản, như thể trao đổi một vấn đề gì đó liên quan đến con cái nhà cửa. Tôi đã hứa với mình là muốn chiến thắng, mọi lúc, mọi nơi, mọi hoàn cảnh tôi phải luôn luôn bình thản, tuyệt đối không để đối phương biết được cảm xúc của mình.

Hai vợ chồng chở nhau ra quán cafe, chồng tôi càng lúc càng thể hiện sự lúng túng trước tôi, nhìn thấy điều đó, chẳng hiểu sao tôi thấy hả hê và lòng dịu bớt sự căm hận với chồng. Tôi bắt đầu bằng câu hỏi:

- Anh có gì để nói với em không?

Im lặng, cúi đầu.

- Em nghĩ anh nên nói ra mọi chuyện và cho em biết hướng giải quyết. Em nhường việc này cho anh vì em muốn mọi chuyện được giải quyết êm ấm. Đừng để đên lúc em lên tiếng thì tất cả sẽ tan nát đấy.

Vẫn im lặng. Máu nóng trong tôi bắt đầu bốc lên, tôi uống vội cốc nước lọc trên bàn, vuốt ngực để trấn an, mọi hành động tôi cố gắng để chồng không nhận ra.

- Nếu anh không có gì để nói, chúng ta có thể về, ngày mai em sẽ đưa phương án giải quyết việc này với anh. Thật tiếc là anh đã bỏ mất một cơ hội làm người biết lỗi.

Tôi cầm túi đứng dậy, chồng tôi lao theo chụp lấy tay tôi, gương mặt đầy đau đớn và cầu cứu. Tôi gần như mất sinh lực sau rất nhiều sự cố gắng bình thản, đặt người xuống ghế mà trong lòng thất sắp buông hết mọi thứ rồi. Chồng tôi đấy, đau đớn như thế hẳn phải yêu cô ta lắm mới đau khổ như thế khi bị vợ biết được. Nếu chỉ là chơi bời hoa lá, thì khi bị phát hiện anh chỉ cần nói vài câu thường tình: cô ta chẳng là gì cả, chỉ là lúc yếu lòng của anh, em và các con mới là tất cả, bla bla. Tôi vẫn nghe những người chồng ngoại tình nói như thế với người vợ trên wtt này như thế. Nhưng không, anh đau đớn và tuyệt vọng, chắc hẳn anh đang đứng trước sự lựa chọn tàn khốc, tôi và các con ngang bằng với cô ta.

- Em muốn anh như thế nào? Anh phải làm gì?

- Em muốn anh không bao giờ gây ra những chuyện này, nhưng đó chỉ là ảo tưởng. Điều em muốn anh không thực hiện được, thì anh hãy thực hiện điều anh mong muốn xem em có chấp nhận được không, thế thôi.

- Em còn tin anh không?

- Hiện giờ thì không, nhưng tùy thuộc vào thái độ của anh vào những ngày tiếp theo.

- Thế bây giờ anh nói em đâu có tin.

- Bây giờ em chưa tin, nhưng em sẽ kiểm chứng vào thời gian tới. Anh cứ nói đi, sự thật hay giả dối là tùy anh, em không ép được. Nhưng để em tin, anh biết nên nói thế nào rồi đấy.

- Anh mong em coi những chuyện đã qua là một sự cố, anh sẽ trở về bên mẹ con em, anh không muốn mất em và các con. Hãy vì các con để tha thứ cho anh nhé.

- Thế còn cô ta?

- Cô ấy biết phải làm gì. Cô ấy không phải là người xấu, chỉ là người yếu đuối. Em hãy tha thứ cho cô ấy được không?

- Anh có muốn nói lại mọi chuyện bắt đầu như thế nào cho em biết được không? Tại sao anh lại có thể phản bội em? Cô ta hấp dẫn đến mức nào mà anh có thể quên đi em và các con nhanh chóng như thế?

- Anh không muốn nhắc lại nữa. Đó là lỗi của anh, anh biết thế nên đã cố gắng bù đắp cho em và các con lúc nào có thể. Em cũng thừa nhận là anh không hề sao nhãng trách nhiêm với gia đình chứ? Anh có quên em và các con đâu mà em nói thế!

- Dù thế nào anh cũng không muốn kể hết mọi chuyện cho em sao? Nếu anh không muốn kể, em sẽ gặp cô ta để được biết sự thật, anh chọn đi.

- Anh xin em, cô ấy đã trả giá đủ rồi, em hãy tha thứ cho cô ấy. Và nữa, đừng bắt anh kể về những điều mà em nghe sẽ đau lòng. Nếu tha thứ cho anh, em quên đi chuyện đó được không? Nếu em biết, liệu có giải quyết được gì không hay là đau hơn??? Xin em đấy.

Có ai biết được lúc đó tôi đau như thế nào không? Như có bàn tay nào đó bóp chặt lấy trái tim tôi, vò xé, cào cấu... Mặt tôi xanh xám đến mức chồng tôi hoảng hốt chạy sang đỡ tôi. Tôi gạt tay anh ra và nói:

- Em mong anh nhìn vào các con để biết mình phải làm gì. Còn với em, nếu anh cảm thấy sống cạnh em chỉ vì nghĩa thì anh không nên cố làm gì. Cuộc đời rất ngắn, em không muốn hoang phí cuộc đời em bên cạnh một kẻ không yêu em. Em vẫn chưa chấp nhận cách giải quyết của anh hôm nay, nhưng tạm thời chúng ta dừng tại đây. Em sẽ xem xét vấn đề trong thời gian tới, mong anh cư xử cho đúng tình đúng nghĩa.

- Em tha thứ cho anh chứ?

- Hiện giờ thì chưa. Em thỏa thuận thêm, với các con và bố mẹ anh, các em gái em, chúng ta tạm thời không để chuyện này được lộ ra. Em nói tạm thời thôi nhé, cho đến lúc em có quyết định mới. Mong anh suy nghĩ cho thấu đáo. Chúng ta về thôi.

Tôi biết tính chồng tôi, khi anh không muốn nói, khi anh muốn bảo vệ cô ta, thì tôi đừng phí sức yêu cầu anh làm gì. Tôi chấp nhận một sự thât, anh yêu cô ta thật lòng, không phải là yếu lòng, là chơi bời, là muốn cơi nới... Tôi sẽ nghĩ tiếp theo có nên giữ một các xác không hồn bên cạnh hay không? Nếu tôi quên đi, thì chắc anh cũng vẫn là người chồng người cha tốt, nhưng liệu tôi có quên được không khi tôi đã không còn tình yêu của anh nữa???

Tôi đã biết được thái độ của anh, tình cảm của anh thì tôi cũng biết, tôi sẽ không cố gắng níu giữ làm gì một người đàn ông không còn yêu mình. Tôi sẵn sàng chịu mọi khổ cực để chăm sóc anh nếu anh bệnh tật, tôi sẵn sàng từ bỏ những sở thích cá nhân vì anh, tôi sẵn sàng đồng cam cộng khổ với anh trong mọi hoàn cảnh... chỉ với một điều kiện anh còn yêu tôi. Còn bây giờ, anh khỏe mạnh, anh kiếm ra tiền, anh tôn trọng và chấp nhận mọi điều tôi làm... nhưng anh không còn yêu tôi nữa, thì tất cả đã trở thành vô nghĩa với tôi. Tôi buông tay thôi, tôi chẳng thể làm được gì nữa. Nhưng... mai này tôi sẽ vĩnh viễn không nhìn thấy cảnh ba bố con đùa nhau, dạy nhau học tiếng Anh, quanh quẩn bên tôi lúc tôi nấu nướng, bày biện mọi thứ ra nhà để rồi tôi vừa đi dọn dẹp vừa mắng, tôi cũng không còn đươc gọi anh lúc tôi buồn bực, cáu giận hay gặp một vấn đề gì đấy trong cuộc sống, đôi lúc gọi chỉ để nghe tiếng anh, nghe anh ủi và tôi yên lòng... Sao mọi chuyện lại ra thế này, tôi có gây thù chuốc oán với ai đâu, có làm gì tội lỗi đâu, có ghê gớm hành hạ chồng con đâu, sao ông trời lại bắt tôi chịu cảnh này???

Quần kaki kem( ống xuông, lưng nút)▫️Size: M L XL▫️Price:  ▫️☎️💌: 0️⃣9️⃣6️⃣7️⃣5️⃣7️⃣3️⃣7️⃣3️⃣5️⃣🛵: 512/17A Trương Công Đ...
10/07/2018

Quần kaki kem( ống xuông, lưng nút)
▫️Size: M L XL
▫️Price:
▫️☎️💌: 0️⃣9️⃣6️⃣7️⃣5️⃣7️⃣3️⃣7️⃣3️⃣5️⃣
🛵: 512/17A Trương Công Định, P8, TP Vũng Tàu
Instagram: .studio
FB: fb.com/20she.studio

09/07/2018

Chuyện ngoài lề 1 xíu ạ 😀

Ngoại tình
1.
Nàng 39 tuổi, li dị năm 31 tuổi, có một con trai 14 tuổi đẹp như sao.

Nàng rất giỏi ở một lĩnh vực mà nhiều ông chủ doanh nghiệp muốn có được nàng.

Nàng không phải là xinh đẹp, nàng thấp, vòng 3 và vòng 1 đẹp, vòng 2 vẫn chưa lấy lại được dù con nàng đã 14 tuổi rồi. Tuy vậy biết cách ăn mặc nên nàng vẫn được đàn ông bảo là “ngọt nước”

Nàng có một căn hộ hiện đại ở một chung cư tầm trung, nàng cho con học ở trường Quốc tế nhưng nàng vẫn đi làm bằng xe máy. Nàng tiêu pha vừa phải vì nàng tập trung tất cả cho con trai.

Từ ngày li dị cho đến năm 39 tuổi, nàng không có một mối quan hệ nào theo kiểu khác giới với đàn ông, nàng chỉ có những người bạn và đồng nghiệp tốt, trong sáng.

Anh 44 tuổi, một vợ hai con cả trai cả gái- nhìn ngoài thì là một gia đình viên mãn

Anh là Tổng giám đốc của một tập đoàn nhỏ, một phần nhờ khả năng, một phần nhờ may mắn. Dù như thế nào người ta vẫn gọi anh là Đại gia.

Cách đó 4 năm, anh là khách hàng của công ty nàng. Lúc đó nàng không phải là job manager, chỉ là một thành viên bình thường nhưng lại là người làm việc chính của job.,Nàng không ấn tượng gì về anh nhiều lắm, chỉ như đối tác bình thường. Còn anh, chắc ấn tượng về khả năng và kiến thức của nàng, vì thế nên khi anh cần tìm người, anh đã lục tung mọi nơi để tìm cho được nàng (vì nàng đã rời công ty cũ cách đó 9 tháng). Và oan duyên bắt đầu với nàng.

Nàng gặp lại anh ở một quán café như đã hẹn

Nàng đến sớm, ngồi chờ anh trong đầu không có ý tưởng là sẽ về với anh, lúc đó công việc hiện tại của nàng rất tốt về mọi mặt, thu nhập, vị trí, nới làm việc… Vì anh quá tha thiết và vì nể chị sếp cũ nên nàng chấp nhận gặp anh, cũng để anh thoải mái.

Khi anh đến, nàng ngỡ ngàng, đến chết nàng cũng không hiểu vì sao tim nàng lại rung động đến thế. Nàng 39 và anh 44, đã từng gặp nhau và làm việc với nhau hàng năm trời, không thể nào gọi là tình yêu sét đánh của tuổi trẻ được.

Đang trong giờ làm nhưng anh ăn mặc theo phong cách casual, quần jean, áo len mầu xám, áo khoác dạ dài và khăn quàng cổ. Trông anh béo lên so với 4 năm trước và thu hút một cách ngỡ ngàng. Hay có thể anh vẫn vậy, nhưng trong mắt nàng anh bỗng nhiên khác hẳn. Nàng vẫn không lý giải được điều này cho đến tận bây giờ.

- Anh béo lên nhiều nhỉ- Nàng nói để che bối rối
- Đâu, chắc tại mùa đông nên nhiều quần áo. Em mới béo lên – Phần này anh đc zero điểm vì ở tuổi nàng không ai muốn được khen béo.
- Vâng, em béo lên nhiều thật, càng vất vả càng béo mới lạ chứ.
- Béo thế chồng mới thích – Anh pha trò và nàng nhận ra anh không biết nàng đã li dị từ lâu, trước cả khi gặp anh.

Rồi anh bắt đầu giới thiệu về công ty của anh, người cũ của anh đã đi sang một công ty khác. Anh không giữ dù chị ấy đã làm với anh khá lâu, chị ấy trung thành nhưng không có khả năng thực hiện được những ý tưởng của anh nên anh đã từng phải thuê bên nàng. Bây giờ anh muốn nàng về hẳn với anh và thực hiện các dự án của anh để anh không phải thuê ngoài. Anh rất chắc chắn nàng làm được. Anh cũng tin chắc anh và nàng có duyên với nhau, tuổi anh và tuổi nàng rất hợp, anh đã tìm hiểu rất kỹ để đi đến quyết định mời nàng về.

Nghe anh nói nàng buồn cười vì anh bảo anh tìm hiểu kỹ mà anh không biết nàng đã không còn chồng bên cạnh. Tuy nhiên nàng thấy mỗi lúc nàng trở nên khao khát muốn được làm việc với anh, nàng bỗng muốn giết chính mình vì cái khao khát đó.

Buổi nói chuyện kéo dài hết bữa trưa và sang hết gần buổi chiều. Anh thì cố tìm mọi cách thuyết phục nàng dù nàng chưa hề từ chối, nàng chỉ cười và góp chuyện với anh. Còn nàng thì không hề muốn cuộc gặp kết thúc một chút nào. Nhưng cuối cùng vẫn là nàng phải kết thúc, vì nàng còn công việc, nàng chỉ là nhân viên chứ không phải là ông chủ như anh để có thể bỏ công việc hết cả buổi chiều.

2.
Kể từ buổi chiều đó cho đến tối, đầu óc nàng dày đặc các suy nghĩ về anh. Trái tim nàng biết chắc nàng sẽ không từ chối anh, nàng chỉ muốn ngay ngày mai nàng được làm việc với anh. Nhưng lí trí nàng phản đối. Nếu nàng sang với anh thu nhập nàng cao hơn nơi hiện tại, công việc cũng thú vị hơn, nhưng nàng sẽ rơi vào một mối quan hệ nguy hiểm mà nàng ghét nhất.
Lý trí đã thu trái tim. Trái tim nàng đã đóng băng 8 năm, nay nó bắt đầu hoat động lại. Hình như công lực của bao nhiêu năm đó đã được dồn nén lại và bây giờ thì nở b**g ra không một ai có thể cản được. Thế là chiều hôm sau, vào lúc 6h chiều, nàng gọi cho anh và nhận lời. Anh ngạc nhiên và mừng rỡ, anh hẹn nàng ngày hôm sau đến gặp anh và giám đốc các công ty.
Lần gặp thứ 2, nàng đã nghĩ đến việc ăn mặc thật thu hút. Trước đó nàng vẫn nghĩ là nàng chỉ cần được làm bên anh, nàng sẽ không bao giờ để anh biết được tình cảm của nàng. Hơn nữa nàng cũng biết là anh sẽ không để ý nàng. Vợ anh rất đẹp dù nhiều tuổi hơn nàng, và nếu anh muốn ngoại tình (có thể là anh đang ngoại tình cũng nên) thì đối tượng đó phải là các cô gái chân dài xinh đẹp, không phải là chân ngắn như nàng. Nàng yên tâm với điều đó mới quyết định sang với anh. Dù vậy, nàng vẫn muốn mình tử tế trong mắt anh.
Buổi gặp đó ngoài anh còn 4 giám đốc các công ty khác trong tập đoàn. Họ tầm tuổi nàng, trẻ trung và tài giỏi. Nàng rất tự tin để trả lời các câu hỏi của họ và hỏi họ về kỳ vọng của ho với nàng. Tất cả đều kết luận nàng có thể làm cho công ty có một gương mặt mới, họ tin nàng và mong nàng không phụ lòng họ.
Có lẽ nàng là người tự tin nên nàng hứa với họ rất chắc chắn. Sau này có một anh trong số đó đã nói với nàng: lúc đó em rất hấp dẫn vì em tự tin. Nàng không biết là anh có nghĩ như thế không nhưng anh rất vui mừng, anh cố ép nàng đi ăn hôm đó cùng với mọi người. Trong bữa ăn, anh đặc biệt chăm sóc nàng, anh bảo nàng là báu vật của công ty – có lẽ anh quá lời nhưng các anh khác cũng đồng tình vì họ đang rất kỳ vọng vào nàng.
Thế rồi nàng bắt đầu công việc ở công ty anh sau 1 tháng bàn giao ở công ty cũ. Trong một tháng bàn giao đó gần như tuần nào anh cũng gọi nàng và mời nàng đi ăn trưa. Nàng không hề từ chối, tất cả các bữa ăn đều chỉ là nói về công việc. Anh gần như tận dụng nàng hết mức, nàng cũng sẵn sàng cống hiến cho anh không ngần ngại. Và sau mỗi lần như thế, anh đều nhắn tin cho nàng: Anh cám ơn em nhiều, chúng ta cùng cố gắng nhé. Chỉ thế thôi hay đai loại như thế thôi mà nàng giữ lại tất cả các tin nhắn đó như báu vật.

3.
Phòng làm việc của nàng ngay sát phòng anh, trong phòng có 4 nhân viên nữa.
Những ngày đầu nàng đi làm bình thường và cực kỳ lưu ý đến cách ăn mặc, trang điểm. Sáng nào anh và nàng cũng họp riêng với nhau hoặc họp cùng các giám đốc khác trong 1.5 tiếng. Dù chỉ họp và công việc nhưng nàng cảm thấy đó là những giờ phút hạnh phúc nhất của nàng. Nàng ngồi bên anh, thậm chí đôi lúc rất gần vì cùng xem trên cùng một máy tính. Nàng cảm nhận được mùi nước hoa rất tinh tế của anh, nàng nhìn rõ được đường may chiếc cổ áo anh mặc, nhìn rõ nhãn hiệu khăn anh quàng… Không thể có gì thu hút hơn. Anh thì luôn say sưa với công việc và rất nhiều lần ngỡ ngàng trước sự thông minh của nàng. Với anh chỉ có thế.
Sau khoảng một tuần ở nơi làm việc mới, nàng bắt đầu vào phòng làm việc của anh khi vừa đến công ty. Nàng dọn dẹp lại tất cả tài liệu và bàn làm việc của anh, dọn dẹp cây gậy đánh golf và cái sân golf mini trong phòng anh. Chị tạp vụ bảo nàng để việc đó cho chị nhưng nàng bảo sợ chị làm lẫn tài liệu của anh nên riêng phòng anh nàng sẽ dọn. Nhân viên trong công ty cũng chẳng ai để ý đến việc này vì những gì nàng nói rất logic. Hơn nữa dạo này anh và nàng đang có rất nhiều dự án phải làm với nhau.
Anh thì không để ý ai dọn dẹp phòng cho anh vì anh thường về muộn và đến công ty muộn, thậm chí đôi lúc không đến. Cho đến một hôm anh thấy trên bàn anh có cái cây nhỏ xíu nàng mua và đặt ở đó, anh đã hỏi chị tạp vụ và chị ấy bảo là từ lâu chị không dọn phòng cho anh, là nàng dọn dẹp tất. Anh gọi nàng vào và có phần tức giận với nàng. Anh bảo anh trả lương nàng cao không phải để làm công việc này. Nàng mỉm cười tự tin bảo anh: em không hề tính công việc này vào thời gian làm việc của em, em không yên tâm khi người khác đụng vào đống tài liệu của chúng ta đang làm, có thể em mất hơn nhiều thời gian như thế để làm lại, nên anh hãy để cho em làm việc này. Anh chịu thua nàng.
Từ đó nàng lấn sân sang việc chăm sóc cho anh nhiều hơn. Trong các bữa ăn trưa tại công ty hay là các bữa tiệc, nàng đều chu đáo lo cho anh những món anh thích hoặc gắp thức ăn cho anh, cuốn cho anh ăn các món cuốn vì anh chỉ lo uống và không để ý mấy đến ăn thức ăn. Nhiều lần anh nhìn nàng cảm kích, và nàng bảo: nàng đang chăm lo cho túi tiền của nàng. Nếu anh ốm hay có vấn đề, túi tiền của nàng sẽ ảnh hưởng đầu tiên. Anh chắc cũng không nghĩ gì và các nhân viên khác cũng không nghĩ gì, hay họ nghĩ gì đó mà không dám nói, nàng không biết vì đến tận bây giờ cũng chưa có nhân viên nào có ý kiến....
4.
Khi các dự án đã hòm hòm trên bàn giấy, anh và nàng bắt đầu các chuyến công tác xa cùng nhau hoặc cùng một vài nhân viên khác. Vì mối quan hệ công việc nàng lúc nào cũng phải ở bên anh nên cô thư ký của anh luôn đặt vé cho nàng và anh gần nhau, phòng khách sạn cũng gần nhau nếu đi đông người. Và các chuyến bay của nàng và anh hầu như bay đêm để tiết kiệm thời gian, sáng hôm sau đã có thể có mặt để làm việc cùng đối tác.
Mỗi một chuyến đi nàng và anh phải làm việc cật lực, căng thẳng và thiếu ngủ hoàn toàn. Tuy vậy nàng vẫn thấy đó là những chuyến đi dành cho nàng. Nàng được ở bên anh suốt cả ngày lẫn đếm, vì sau mỗi cuộc họp với đối tác, nàng và anh lại phải thức khuya để làm việc, thậm chí có hôm nàng làm và anh ngủ ngay trên bàn làm việc ở phòng nàng, hoặc ngược lại.
Thường thì các chuyến công tác có nhiều người thì ăn uống tại khách sạn, còn khi chỉ có hai người thì anh để nàng quyết định chọn nơi ăn. Anh bảo là nàng quá vất vả nên thời gian ăn uống có thể là thời gian dành cho nàng relax nên nàng hãy quyết định điều đó. Nàng không che dấu được niềm vui này. Lúc đó cảm giác có hai người như một đôi tình nhân, thậm chí như đôi vợ chồng mới cưới, là suy nghĩ trong đầu nàng. Còn anh thì kể cả trong bữa ăn vẫn bàn về công việc, nàng cũng không lấy đó làm phiền lòng. Vì nàng được chăm sóc cho anh hoàn toàn, được giục giã anh ăn uống như một người vợ làm với chồng. Những cảm giác đó nàng sẵn sàng đổi bằng cả năng lực, sức khỏe, thời gian của nàng cho anh để có được.
Một vài lần cả hai phải đi ăn với đối tác, nàng lại được dịp thể hiện những gì nàng biết về anh. Nàng biết anh ăn hầu như rất ít nhưng lại uống quá nhiều, thậm chí nếu không ai để ý đến anh thì anh không cả ăn luôn. Vì vậy, khi gọi món nàng sẽ chú ý các món anh dễ ăn, lúc ăn nàng sẽ là người rót rượu cho anh để hạn chế… Một lần, một đối tác nữ đã phát hiện ra điều này và nói đùa với cả hai:
”Anh có một trợ thủ đắc lực không những trong công việc mà cả trong đời sống đấy, anh thật may mắn”. Nàng hơi giật mình nhưng vẫn trấn tĩnh được, còn anh thì cười vô tư: “Báu vật của công ty tôi đấy, đừng có đụng vào”.
Có lẽ đúng, trong công việc nàng là báu vật của anh như anh nói. Gần như từ ngày nàng về, các dự án, các ấp ủ của anh đã dần dần thành hiện thực, có thể chưa gọi là thành công mỹ mãn nhưng đã có được những thành quả mà nhiều doanh nghiệp trong giai đoạn khủng hoảng mơ ước.

5.
Mọi chuyện sẽ diễn ra như thế trong niềm hạnh phúc đánh cắp của nàng cho đến ngày gia đình anh đi nghỉ mát ở Châu Âu 2 tuần.
Bình thường anh vẫn có ngày không đến công ty, có ngày anh đi công tác 1 -2 ngày, nhưng đều có liên lạc với nàng liên tục. Thậm chí ngày nghỉ anh cũng có chuyện để gọi cho nàng. Nhưng lần này anh đi và bàn giao hết tất cả các công việc, tuyên bố tắt điện thoại trong thời gian đi chơi.
Lúc nghe anh nói nàng đã thấy chơi vơi, và đến ngày thứ 3 thì nàng bắt đầu kiệt sức vì nhớ anh. Tối của ngày thứ 3 nàng khóc lặng trong toilet . Nàng chỉ dám khóc ở đây vì về nhà nàng phải đối mặt với con trai, nàng không bao giờ cho phép được yếu đuối trước nó.
Con trai nàng 14 tuổi, học ở trường Quốc, nó có vẻ già trước tuổi và có thể hiểu được cuộc sống của nàng. Nó rất yêu nàng và thần tượng nàng. Có đôi lần nó nói với nàng: mẹ yêu một ai đó đi, hay mẹ lấy một ai đó đi. Con không thích mẹ cô đơn như thế này. Nàng cười và bảo người đàn ông mẹ có thể yêu trong quãng đời còn lại là con thôi. Nó đã không đồng ý với điều đó, nó bảo nó sẽ đi xa, nó sẽ có người yêu, nó sẽ lấy vợ, nàng sẽ phải sống một mình và nó không yên tâm .
Nàng bỗng nghĩ nếu nó biết nàng yêu anh trong vô vọng như thế này thì nó sẽ nghĩ gì? Nếu nó nhìn thấy nàng khóc vì nhớ anh thì nó sẽ nghĩ gì, nó có thất vọng về nàng không?
Nàng không biết, nhưng nàng thực sự cảm thấy không thể xa được anh nữa, chỉ cần được nhìn thấy anh hàng ngày, nói chuyện với anh về công việc thôi, thế đủ cho nàng sống đến hết đời. Nàng chưa bao giờ mong anh hiểu được tình cảm của nàng và đáp lại, thậm chí nàng còn thấy sợ điều đó xảy ra.
Tối hôm đó không dừng được, nàng ngồi viết mail cho anh. Một cái mail về công việc, không hi vọng là anh đọc, nhưng nàng cảm thấy giải tỏa được phần nào. Rồi đây 12 ngày còn lại, nàng sống trong héo hon mất. Chỉ nghĩ thế thôi, nước mắt nàng đã chảy dài , ngực không thở nổi.
Những ngày sau đó nàng đi làm bình thường với ruột gan héo hon. Như mọi ngày, nàng vẫn vào phòng anh vào đầu giờ sáng, nhưng chẳng có gì để dọn dẹp. Một lần nàng đứng nhìn sững vào bộ quần áo anh treo trong tủ, nước mắt nàng lại chảy ra. Nàng đã từng yêu, từng đau khổ, nhưng sao nỗi đau này nó lại mới lạ với nàng đến thế.
Lau nước mắt và trở lại phòng làm việc, nàng cảm thấy như không còn sức để làm gì. Bất giác nàng sững người khi nhìn thấy mail trả lời của anh. Nàng cuống quýt mở ra đọc. Anh dặn nàng một vài việc và nói rất hài lòng về những gì nàng làm trong những ngày anh vắng, rồi anh hỏi nàng thích quà gì ở Châu âu để anh mua. Thật điên rồ, chỉ như thế mà nàng đọc nó mỗi hai tiếng một lần trong ngày đến mức thuộc lòng. Nhưng nàng chưa biết bảo anh mua quà gì cho nàng.
Tối hôm đó nàng lại gửi mail cho anh, ngoài công việc nàng viết thêm anh có thể mua cho nàng món quà nào đấy mà anh nghĩ nàng sẽ thích. Đó là sự liều lĩnh nhưng nàng chờ đón món quà anh nghĩ nàng thích, để nàng hiểu anh hiểu nàng đến đâu. Và giật mình, nàng đang mong chờ gì đây ở anh?

6.
Rồi cũng đến ngày anh trở về. May thay trong những ngày đó tuy không có điện thoại nhưng nàng vẫn có thể liên lạc với anh bằng email. Tất nhiên là phải đến hai ba email của nàng anh mới trả lời được một cái, tất cả chỉ là những cái mail về công việc, nhưng với nàng như thế cũng quá đủ rồi. Mail cuối cùng, tức là trước ngày anh về 1 ngày, anh bảo là anh sẽ gặp nàng ở quán café trước khi anh đến công ty. Nàng hơi lạ vì điều đó nhưng cũng trả lời đồng ý và không thắc mắc với anh.
Nàng đến đó vào buổi trưa và thấy anh đã ngồi ở đó. Nàng gần như muốn khụy chân xuống khi thấy anh, phải hít một hơi thật sâu để điềm tĩnh ngồi xuống trước mặt anh. Anh hỏi nàng một cách vô tư về một số thứ, rồi chợt nhớ ra anh đưa cho nàng túi quà được gói rất đẹp. Nàng hỏi anh là có thể mở ra luôn không, anh gật đầu và nàng mở. Đó là một đôi khăn mầu trắng và đỏ dành cho nữ, nhãn hiệu mà anh vẫn dùng. Nàng ngạc nhiên, bây giờ là mùa hè, sao anh tặng nàng khăn? Và sao anh lại nghĩ nàng thích món quà này?
- Anh nghĩ là em thích, vì anh thấy em nhìn vào nhãn hiệu khăn của anh mấy lần.
Súy nữa nàng bị sặc nước. Sao anh biết nàng nhìn khăn anh?
- Em không phải ngạc nhiên, đàn bà cứ làm như mình thông minh lắm ý. Tuần sau chúng ta sẽ đi công tác vào TP lạnh, em mang theo để quàng nhé.
Rồi thì anh lôi hết túi quà anh mang về cho nhân viên đặt lên bàn, bảo nàng là phân ra cho phù hợp từng người. Ngoài đôi khăn là anh tặng riêng nàng, nàng còn được tặng thêm một món quà giống mọi người nữa. Nàng hiểu như thế có nghĩa là hai chiếc khăn của nàng không được public rồi. Có cái gì đó nhói qua tim nàng, chắc anh không biết được.

7.
Chuyến công tác định mệnh vào thành phố lạnh của anh và nàng.
Đó cũng là chuyến bay đêm, chỉ có hai người
Lúc ngồi trên máy bay, anh có vẻ rất mệt, ngủ thiếp đi. Nàng nhìn thấy cái chăn anh chum người rời sang một bên vai, suy nghĩ một lúc rồi nàng vòng tay, với múi chăn chỉnh sửa lại cho anh. Lúc nàng định quay đi thì bỗng anh cầm chặt lấy tay nàng. Giật mình, nàng nhìn anh, mắt anh vẫn nhắm , có vẻ anh cầm trong vô thức. Nghĩ thế nên nàng để kệ tay trong tay anh, nhưng nàng bắt đầu run, và mạch ở tay chắc là đập nhanh hơn. Anh mở mắt, nhìn nàng cười, nàng quá bối rối để hiểu nụ cười đó, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen.Không ai nói với ai câu gì, anh lại tiếp tục nhắm mắt nhưng không có vẻ gì là ngủ. Anh vẫn cầm chặt tay nàng từ lúc đó cho đến lúc máy bay hạ cánh.
Cái nắm tay là sự đụng chạm thể xác đầu tiên giữa anh và nàng cho đến thời điểm đó. Không thể cắt nghĩa được cảm xúc lúc đó của nàng, nhưng thực sự nàng muốn rút tay lại. Nàng sợ, mõi lúc nỗi sợ hãi lớn dần lên. Nàng sợ mọi chuyện sẽ tan vỡ, nàng sẽ không còn được ở bên anh, không được làm việc với anh, không được nhìn thấy nụ cười ấm áp của anh… Lúc máy bay hạ cánh, anh buông tay nàng, nàng cảm thấy đó là một sự giải thoát. Nhưng rồi nàng lại thấy lo sợ trên suốt cả quãng đường ngồi trên taxi về khách sạn, nàng không biết đối diện với anh sau việc đó như thế nào. Nàng không dám nhìn anh, chỉ liếc trộm và thấy anh vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, vẫn nói những câu thật cần thiết với nàng và rồi lại nhắm mắt như tranh thủ ngủ trên taxi.
Lúc đến khách sạn nhận phòng, không như mọi lần anh đi thẳng sang phòng anh để tranh thủ ngủ giấc còn lại cho ngày mai làm việc, anh ghé qua phòng nàng và bảo: Em không nên tắm thêm nữa, ở đây rất lạnh và có thể em bị cảm đấy. Rồi anh quay ra. Nàng chỉ kịp dạ lí nhí không thành câu.
Phàn còn lại của đêm đó nàng không thể ngủ. Đầu óc nàng mông lung, quanh quẩn chuyện anh nắm tay. Buồn cười như một cô gái mới lớn bị bạn trai nắm tay, nhưng nàng không cười được. Nàng thấy lo sợ, hoảng hốt và hối tiếc. Đến gần sáng nàng thiếp đi, lúc thức giấc nàng nhìn đồng hồ đã hơn 9h.
Nàng hoảng hốt bật dậy, làm vệ sinh cá nhân và cầm điện thoại gọi cho anh. Anh trả lời anh đang ở nơi làm việc, nàng ăn sáng và nghỉ ngơi nếu còn mệt, không thì nàng sang chỗ làm việc luôn với anh.

8.
Nàng sang nơi làm việc với anh và làm việc bình thường.
Buổi trưa cả hai ăn ở khách sạn.
Nàng vẫn cố tỏ ra bình thường, trao đổi với anh về công việc bình thường, nhưng hầu như không nhìn thẳng vào anh, nàng thấy bối rối và khó chịu.
Lúc ngồi chờ nhà hàng đưa món ăn ra, nàng cắm cúi vào chiếc điện thoại, anh cầm đôi đũa gõ gõ vào tay nàng:
- Bỏ điện thoại ra, đang nói chuyện với anh
- Anh nói đi em vẫn nghe mà - nàng cố bình tĩnh và vẫn cắm mắt vào điện thoại nhưng gần như không biết trên đó có chữ gì.
Vừa lúc cô tiếp viên mang đồ ăn ra, anh cầm đũa và nói lớn: thôi ăn thôi, chiều còn nhiều việc lắm.
Nàng cầm đũa, nhìn thẳng anh và cười. Anh nháy nháy mắt: cười được rồi à?
- Có gì mà không cười được, em chỉ mệt vì thiếu ngủ thôi- Nàng nói với vẻ điềm tĩnh hàng ngày
- Thiếu ngủ sao không ngủ mà thức lắm thế? Tối qua không ngủ đúng không, sáng mới ngủ được đúng không? Anh hất mặt hỏi, nàng đờ ra ngạc nhiên nhưng vẫn nói:
- Em ko ngủ được trên máy bay thôi, lúc về phòng vẫn ngủ ngon lành một giấc đấy thôi. Em quên không đặt đồng hồ nên mới dậy muộn.
- Nói dối chưa sành lắm. Thôi ăn, chiều làm việc.
Mặc kệ nàng anh bắt đầu tập trung ăn. Nàng thì đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, sao anh có thể biết về nàng nhiều đến thế. Ừ rõ ràng nàng là người thích anh nhưng nàng chỉ âm thầm thích, nàng chưa hề có một biểu hiện nào để anh biết, nàng cũng giữ khoảng cách rất cẩn thận với anh cơ mà? Việc chăm sóc anh nàng cũng đã nói rõ đó là trách nhiệm của nàng, của nhân viên với sếp, chứ không phải là tình cảm nam nữ. Chết thật, nàng bắt đầu lo sợ nhiều hơn, rằng anh đã biết hết tình cảm của nàng, và đang chế diễu nàng sao? Thế thì chui vào đâu cho hết bẽ mặt bây giờ?
Nàng mải nghĩ đến mức nàng không biết là nàng đang day di day lại đôi đũa trong bát cơm cho đến khi anh cầm tay nàng giữ lại và bảo:
- Em bớt nghĩ đi, ăn đi và nhớ là chiều nay cực kỳ nhiều việc đấy.
Nàng rút tay lại và cười cười khỏa lấp:
- Em có mấy việc riêng chưa giải quyết được, em xin lỗi
Rồi nang bê bát cơm ăn vội, trong đầu cầu cho thời gian của chuyến công tác này qua nhanh. Chắc sau đó nàng phải nghỉ mấy ngày mất, mọi chuyện rối hết cả lên rồi.

9.
Tối hôm đó nàng và anh có rất nhiều việc phải làm cho buổi họp ngày mai với đối tác.
Như thường lệ anh sẽ về phòng anh, tắm giặt rồi sang phòng nàng làm việc với nàng. Nhưng lúc đi ăn về, anh lại không đi thẳng về phòng anh mà theo chân nàng vào phòng nàng. Nàng nghĩ chắc anh cần nàng pha cafe cho anh uống để đêm nay có thể phải thức khuya. Dù vậy nàng thấy rất bối rối.

Anh vào phòng và ngồi ngả lưng vào ghế sofa trong phòng. Lúc nàng cầm tách quay lưng đi lấy nước để pha cafe thì bất ngờ bị anh ôm từ phía sau lưng. Hơi thở của anh làm cho nàng cảm giác gáy nàng rát bỏng. Nàng đứng khựng lại mấy giây rồi cố bình tĩnh để hỏi anh:
- Sao đây?
- Ôm em thôi - Anh trả lời hình như có cả tiếng cười kèm theo.
- Sao ôm em?
- Anh thích
- Thích mà chưa hỏi sao lại ôm liều thế?
- Thế giờ hỏi đây, có đồng ý cho anh ôm không?
- Chưa đồng ý
- Sao không "có" hoặc "không" mà lại là "chưa"
- Vì em cần biết lý do vì sao anh thích ôm em. Anh trả lời được không?
- Trả lời như thế nào thì được ôm?
- Trả lời thật lòng

Nàng nói và gỡ tay anh ra, quay lại phía anh. Bỗng nhiên nàng cảm thấy rất bình tĩnh để đối diện anh:
- Em đi pha cafe cho anh, quay lại anh sẽ trả lời em chứ? Nếu không có câu trả lời, anh uống xong chúng ta tiếp tục làm việc.

Anh gật đầu, ngồi xuống ghế và nàng đi pha cafe. Hai tách cafe nóng được mang đến, nàng đặt lên bàn và ngồi sang ghế bên cạnh. Anh cầm lên một tách, nhìn nàng cười cười:
- Muốn anh trả lời hay thôi?
- Muốn anh trả lời
- Theo em thì vì lý do gì anh thích ôm em
- Có thể là anh vừa cãi nhau với vợ, giận vợ, có thể anh đang cô đơn và muốn em lấp chỗ trống khi xa vợ, có thể là anh thích em như thích một món lạ, hoặc có thể anh bỗng cảm thấy yêu em.
Nàng trả lời mà không nghĩ là mình có thể liều mạng nói như thế. Dù sao mọi chuyện cũng đang rối, nàng cần phải biết nó rối đến đâu để còn tìm cách gỡ hoặc là buộc nó rối hơn.
- Như thế nào thì anh lại được ôm tiếp?
- Như sự thật
- Sự thật nào cũng được ôm à?
- Tất nhiên nếu chỉ là ôm thôi
Anh nhấp một ngụm cafe rồi ngồi thẳng dậy, nhìn sát phía mặt nàng và trả lời:
- Anh thích em, nhưng không phải là một món lạ. Anh thích em vì em là một món ngon.
- Ngon sao? Ở điểm nào?
- Em thông minh, em dịu ngọt, em chiều chuộng, chăm sóc anh
- Phụ nữ ai chẳng thế
- Và anh biết em yêu anh
Nàng suýt sặc. Như thế rõ ràng là anh biết nàng yêu anh, và đang chế giễu nàng. Nàng bỗng thấy muốn xù lông lên để bảo vệ bản thân:
- Thì sao? Thì anh có quyền đưa em vào làm món gia vị cho anh à?
- Không, anh muốn đưa em vào làm một trong các món chính.
- Được thôi, thế anh cứ ôm em tiếp đi
Nàng bỏ cốc cafe xuống bàn, đứng dậy và đi về phía trước mặt anh đầy thách thức. Anh cũng đứng dậy, sát phía nàng:
- Nếu ôm xong được làm những việc khác.
- Bất kể việc gì nhưng phải được em cho phép
- Làm thế nào để em cho phép?
- Anh là dân kinh doanh, biết làm gì để thu về lợi nhuận mà, sao lại hỏi em ngớ ngẩn thế.
- Ừ, anh bỗng thấy anh rất ngớ ngẩn trước em. Để anh nghĩ thêm
Anh cúi xuống, cầm áo, lách qua nàng rồi đi thẳng ra cửa.
Nàng ngồi bịch xuống ghế chỗ anh ngồi.

10.

Address

Vung Tau
100000

Opening Hours

Monday 08:00 - 22:00
Tuesday 08:00 - 22:00
Wednesday 08:00 - 22:00
Thursday 08:00 - 22:00
Friday 08:00 - 22:00
Saturday 08:00 - 22:00
Sunday 08:00 - 22:00

Telephone

+84967573735

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when She posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to She:

Share