17/05/2026
Tuần thứ 6…
Là tuần mẹ lo nhất.
Sau lần từng mất con, chỉ cần bước vào phòng siêu âm thôi tim mẹ đã đập loạn lên vì sợ.
Mẹ chỉ mong nghe được tiếng tim thai bình an…
Và rồi… may mắn đã mỉm cười ❤️
Cả 2 em đều có tim thai ổn định.
Khoảnh khắc đó mẹ gần như muốn trút được gánh nặng🥹
—
Tuần thứ 9, mẹ quyết định làm NIPT.
Những lần mang bầu trước mẹ chưa từng quá lo lắng.
Một phần vì chưa tìm hiểu nhiều.
Một phần vì nghĩ mọi chuyện sẽ tự nhiên như bao người khác.
Nhưng sau lần mất em bé trước…
mọi nỗi sợ trong mẹ dường như lớn gấp nhiều lần.
Hơn nữa, mẹ cũng không còn trẻ nữa.
Những ngày chờ kết quả là những ngày mẹ gần như mất ngủ.
Điện thoại báo tin nhắn thôi tim mẹ cũng run.
Và rồi… thật may mắn ❤️
Hai em đều không có bất thường.
Cho đến khi bác sĩ cười và nói:
“2 bé giống ba nhé!”
Mẹ đứng hình vài giây 😂
Trong đầu mẹ lúc đó vẫn đang tưởng tượng 2 công chúa cơ mà…
—
Tuần 12, độ mờ da gáy của 2 em rất đẹp.
Nhưng mẹ phát hiện mình mang gen lặn Thalassemia.
Lúc đó mẹ vẫn khá chủ quan.
Mẹ chưa hiểu hết về gen lặn nên nghĩ chắc cũng không quá quan trọng.
Cho đến tuần 16…
Sau khi tìm hiểu kỹ hơn, mẹ bắt đầu hoảng sợ thật sự.
Nếu ba cũng mang cùng gen lặn,
thì nguy cơ em bé mắc bệnh sẽ rất cao…
Mẹ bắt đầu mất ăn mất ngủ.
Càng đọc càng lo.
Nhìn những em bé mắc bệnh trên mạng, tim mẹ như thắt lại.
Mẹ chỉ cầu xin mọi chuyện bình an với các con.
Rồi ba phải đi xét nghiệm gấp.
Một tuần chờ kết quả… dài như cả một năm.
Mỗi ngày trôi qua đều nặng nề khủng khiếp.
Và rồi cuối cùng…
Ơn trời ❤️
Ba không mang gen Thalassemia.
Khoảnh khắc nghe bác sĩ nói kết quả an toàn,
mẹ gần như vỡ oà.
Bao nhiêu ngày lo lắng, mất ngủ… cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Thật sự biết ơn vì mọi điều tốt đẹp vẫn đang đến với gia đình mình❤️❤️❤️