Chạm

Chạm Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Chạm, Lagi.

BÁC HỒ ĐÚC KẾT LỊCH SỬ TRONG 210 CÂU THƠDân ta phải biết sử ta,Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam.Kể năm hơn bốn ngàn ...
02/10/2025

BÁC HỒ ĐÚC KẾT LỊCH SỬ TRONG 210 CÂU THƠ

Dân ta phải biết sử ta,
Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam.
Kể năm hơn bốn ngàn năm,
Tổ tiên rực rỡ, anh em thuận hoà.
Hồng Bàng là tổ nước ta.
Nước ta lúc ấy gọi là Văn Lang.
Thiếu niên ta rất vẻ vang,
Trẻ con Phù Đổng tiếng vang muôn đời.
Tuổi tuy chưa đến chín mười,
Ra tay cứu nước dẹp loài vô lương.
An Dương Vương thế Hùng Vương,
Quốc danh Âu Lạc cầm quyền trị dân.
Triệu Đà là vị hiền quân,
Quốc danh Nam Việt trị dân năm đời.
Nước Tàu cậy thế đông người,
Kéo quân áp bức giống nòi Việt Nam.
Quân Tàu nhiều kẻ tham lam,
Dân ta há dễ chịu làm tôi ngươi?
Hai Bà Trưng có đại tài,
Phất cờ khởi nghĩa giết người tà gian,
Ra tay khôi phục giang san,
Tiếng thơm dài tạc đá vàng nước ta.
Tỉnh Thanh Hoá có một bà,
Tên là Triệu Ẩu tuổi vừa đôi mươi,
Tài năng dũng cảm hơn người,
Khởi binh cứu nước muôn đời lưu phương.
Phụ nữ ta chẳng tầm thường,
Đánh Đông, dẹp Bắc làm gương để đời,
Kể gần sáu trăm năm giời,
Ta không đoàn kết bị người tính thôn.
Anh hùng thay ông Lý Bôn,
Tài kiêm văn võ, sức hơn muôn người,
Đánh Tàu đuổi sạch ra ngoài.
Lập nên Triều Lý sáu mươi năm liền.
Vì Lý Phật Tử ngu hèn,
Để cho Tàu lại xâm quyền nước ta.
Thương dân cực khổ xót xa,
Ông Mai Hắc Đế đứng ra đánh Tàu,
Vì dân đoàn kết chưa sâu,
Cho nên thất bại trước sau mấy lần.
Ngô Quyền quê ở Đường Lâm,
Cứu dân ra khỏi cát lầm ngàn năm.
Đến hồi Thập nhị sứ quân,
Bốn phương loạn lạc, muôn dân cơ hàn.
Động Hoa Lư có Tiên Hoàng,
Nổi lên gây dựng triều đàng họ Đinh.
Ra tài kiến thiết kinh dinh,
Đến vua Phế Đế chỉ kinh hai đời.
Lê Đại Hành nối lên ngôi.
Đánh tan quân Tống, đuổi lui Xiêm Thành.
Vì con bạo ngược hoành hành,
Ra đời thì đã tan tành nghiệp vương.
Công Uẩn là kẻ phi thường,
Dựng lên nhà Lý cầm quyền nước ta.
Mở mang văn hoá nước nhà,
Đắp đê để giữ ruộng nhà cho dân.
Lý Thường Kiệt là hiền thần,
Đuổi quân nhà Tống, phá quân Xiêm Thành.
Tuổi già phỉ chí công danh,
Mà lòng yêu nước trung thành không phai.
Họ Lý truyền được chín đời,
Hai trăm mười sáu năm giời thì tan.
Nhà Trần thống trị giang san,
Trị yên trong nước, đánh tan địch ngoài,
Quân Nguyên binh giỏi tướng tài:
Đánh đâu được đấy, dông dài Á, Âu,
Tung hoành chiếm nửa Âu châu,
Chiếm Cao Ly, lấy nước Tàu bao la,
Lăm le muốn chiếm nước ta,
Năm mươi vạn lính vượt qua biên thuỳ,
Hải quân theo bể kéo đi,
Hai đường vây kín Bắc Kỳ như nen.
Dân ta nào có chịu hèn,
Đồng tâm, hợp lực mấy phen đuổi Tàu.
Ông Trần Hưng Đạo cầm đầu,
Dùng mưu du kích đánh Tàu tan hoang,
Mênh mông một giải Bạch Đằng,
Nghìn thu soi rạng giống dòng quang vinh,
Hai lần đại phá Nguyên binh,
Làm cho Tàu phải thất kinh rụng rời.
Quốc Toản là trẻ có tài,
Mới mười sáu tuổi ra oai trận tiền,
Mấy lần đánh thắng quân Nguyên,
Được phong làm tướng cầm quyền binh nhung.
Thật là một đấng anh hùng,
Trẻ con Nam Việt nên cùng noi theo.
Đời Trần văn giỏi võ nhiều,
Ngoài dân thịnh vượng, trong triều hiền minh.
Mười hai đời được hiển vinh,
Đến Trần Phế Đế nước mình suy vi.
Cha con nhà Hồ Quý Ly,
Giết vua tiếm vị một kỳ bảy niên.
Tình hình trong nước không yên,
Tàu qua xâm chiếm giữ quyền mấy lâu,
Bao nhiêu của cải trân châu,
Chúng vơ vét chở về Tàu sạch trơn.
Lê Lợi khởi nghĩa Lam Sơn,
Mặc dầu tướng ít binh đơn không nàn.
Mấy phen sông Nhị núi Lam,
Thanh gươm yên ngựa Bắc, Nam ngang tàng.
Kìa Tuý Động nọ Chi Lăng,
Đánh hai mươi vạn quân Minh tan tành.
Mười năm sự nghiệp hoàn thành,
Nước ta thoát khỏi cái vành nguy nan.
Vì dân hăng hái kết đoàn,
Nên khôi phục chóng giang san Lạc Hồng.
Vua hiền có Lê Thánh Tông,
Mở mang bờ cõi đã khôn lại lành.
Trăm năm truyền đến cung hoàng,
Mạc Đăng Dung đã hoành hành chiếm ngôi.
Bấy giờ trong nước lôi thôi,
Lê nam, Mạc bắc rạch đôi san hà,
Bảy mươi năm nạn can qua.
Cuối đời mười sáu Mạc đà suy vi.
Từ đời mười sáu trở đi,
Vua Lê, Chúa Trịnh chia vì khá lâu.
Nguyễn Nam, Trịnh Bắc đánh nhau,
Thấy dân cực khổ mà đau đớn lòng.
Dân gian có kẻ anh hùng,
Anh em Nguyễn Nhạc nổi vùng Tây Sơn,
Đóng đô ở đất Quy Nhơn,
Đánh tan Trịnh, Nguyễn, cứu dân đảo huyền.
Nhà Lê cũng bị mất quyền,
Ba trăm sáu chục năm truyền vị vương.
Nguyễn Huệ là kẻ phi thường,
Mấy lần đánh đuổi giặc Xiêm, giặc Tàu,
Ông đà chí cả mưu cao,
Dân ta lại biết cùng nhau một lòng.
Cho nên Tàu dẫu làm hung,
Dân ta vẫn giữ non sông nước nhà.
Tướng Tây Sơn có một bà,
Bùi là nguyên họ, tên là Thị Xuân,
Tay bà thống đốc ba quân,
Đánh hơn mấy trận, địch nhân liệt là.
Gia Long lại dấy can qua,
Bị Tây Sơn đuổi, chạy ra nước ngoài.
Tự mình đã chẳng có tài,
Nhờ Tây qua cứu, tính bài giải vây.
Nay ta mất nước thế này,
Cũng vì vua Nguyễn rước Tây vào nhà,
Khác gì cõng rắn cắn gà,
Rước voi dầy mả, thiệt là ngu si.
Từ năm Tân Hợi trở đi,
Tây đà gây chuyện thị phi với mình.
Vậy mà vua chúa triều đình,
Khư khư cứ tưởng là mình khôn ngoan.
Nay ta nước mất nhà tan
Cũng vì những lũ vua quan ngu hèn.
Năm Tự Đức thập nhất niên,
Nam Kỳ đã lọt dưới quyền giặc Tây.
Hăm lăm năm sau trận này,
Trung Kỳ cũng mất, Bắc Kỳ cũng tan,
Ngàn năm gấm vóc giang san,
Bị vua họ Nguyễn đem hàng cho Tây!
Tội kia càng đắp càng đầy,
Sự tình càng nghĩ càng cay đắng lòng.
Nước ta nhiều kẻ tôi trung,
Tấm lòng tiết nghĩa rạng cùng tuyết sương.
Hoàng Diệu với Nguyễn Tri Phương,
Cùng thành còn mất làm gương để đời.
Nước ta bị Pháp cướp rồi,
Ngọn cờ khởi nghĩa nhiều nơi lẫy lừng;
Trung Kỳ đảng Phan Đình Phùng
Ra tay đánh Pháp, vẫy vùng một phương.
Mấy năm ra sức Cần Vương,
Bọn ông Tán Thuật nổi đường Hưng Yên,
Giang san độc lập một miền,
Ông Hoàng Hoa Thám đất Yên tung hoành.
Anh em khố đỏ, khố xanh,
Mưu khởi nghĩa tại Hà thành năm xưa,
Tỉnh Thái Nguyên với Sầm Nưa,
Kế nhau khởi nghĩa rủi chưa được toàn.
Kìa Yên Bái, nọ Nghệ An
Hai lần khởi nghĩa tiếng vang hoàn cầu.
Nam Kỳ im lặng đã lâu,
Năm kia khởi nghĩa đương đầu với Tây.
Bắc Sơn đó, Đô Lương đây!
Kéo cờ khởi nghĩa, đánh Tây bạo tàn.
Xét trong lịch sử Việt Nam,
Dân ta vốn cũng vẻ vang anh hùng.
Nhiều phen đánh bắc dẹp đông,
Oanh oanh liệt liệt con Rồng cháu Tiên.
Ngày nay đến nỗi nghèo hèn,
Vì ta chỉ biết lo yên một mình.
Để người đè nén, xem khinh,
Để người bóc lột ra tình tôi ngươi!
Bây giờ Pháp mất nước rồi,
Không đủ sức, không đủ người trị ta.
Giặc Nhật Bản thì mới qua,
Cái nền thống trị chưa ra mối mành.
Lại cùng Tàu, Mỹ, Hà, Anh,
Khắp nơi có cuộc chiến tranh rầy rà.
Ấy là nhịp tốt cho ta,
Nổi lên khôi phục nước nhà tổ tông.
Người chúng ít, người mình đông
Dân ta chỉ cốt đồng lòng là nên.
Hỡi ai con cháu Rồng Tiên!
Mau mau đoàn kết vững bền cùng nhau.
Bất kỳ nam nữ, nghèo giàu,
Bất kỳ già trẻ cùng nhau kết đoàn.
Người giúp sức, kẻ giúp tiền,
Cùng nhau giành lấy chủ quyền của ta.
Trên vì nước, dưới vì nhà,
Ấy là sự nghiệp, ấy là công danh.
Chúng ta có hội Việt Minh
Đủ tài lãnh đạo chúng mình đấu tranh
Mai sau sự nghiệp hoàn thành
Rõ tên Nam Việt, rạng danh Lạc Hồng
Dân ta xin nhớ chữ đồng:
Đồng tình, đồng sức, đồng lòng, đồng minh!

P/s: Nếu có một lãnh tụ nào trên thế giới đủ trí tuệ để đúc kết toàn bộ lịch sử 4.000 năm nước mình thành 210 câu thơ lục bát. Chỉ có thể là Nguyễn Ái Quốc - HỒ CHÍ MINH.

21/09/2025
“Một người mẹ không nên phải chọn giữa làm mẹ và học vấn.”Trong một buổi giảng đại học, Giáo sư Sydney Engelberg đang gi...
21/09/2025

“Một người mẹ không nên phải chọn giữa làm mẹ và học vấn.”

Trong một buổi giảng đại học, Giáo sư Sydney Engelberg đang giảng thì bất chợt có một em bé trong lớp khóc. Người mẹ trẻ, bối rối, lập tức đứng dậy để rời đi, sợ làm phiền cả lớp.

Nhưng thay vì để chị ấy bước ra ngoài, Giáo sư Engelberg nhẹ nhàng ngăn lại. Ông tiến đến, bế em bé lên tay, rồi quay trở lại bục giảng. Với một tay ôm em bé, tay còn lại ông tiếp tục giảng bài, nhịp nhàng như chưa từng bị gián đoạn.

Với Giáo sư Engelberg, đây không phải điều gì lạ. Ông luôn chào đón các bà mẹ sinh viên đến lớp cùng con nhỏ, thoải mái cho con bú sữa mẹ trong giờ, và chưa bao giờ xem họ như gánh nặng. Như ông thường nói: “Người mẹ không bao giờ nên bị buộc phải chọn giữa việc làm mẹ và việc học. Giáo dục một người mẹ chính là đầu tư cho cả một quốc gia.”

Khoảnh khắc ấy được lan truyền khắp thế giới, nhắc chúng ta rằng giáo dục không chỉ là sách vở và bài giảng — mà còn là sự cảm thông , nhân phẩm, và nhân cách.

Là một người mẹ, thật biết ơn đất nước sở tại đã cho nhiều cơ hội để bước vào trường học dựa trên khả năng. Khi làm luận án thạc sĩ, mình cũng đang mang thai con. Lúc bước vào chương trình tiến sĩ, hai mẹ con cùng nhau đến trường. Mình đã tự xoay sở, vừa học vừa đi làm, và không phải lựa chọn giữa học vấn và thiên chức làm mẹ. Người mẹ được bồi dưỡng kiến thức chính là nguồn sống cần cho con.

Sept 11, 2025

Nguồn: Relaxing Rhythm Channel

▪︎Từ FB Xuyen Suzie D**g

MỖI NGƯỜI Ở MỘT TẦNG KHÁC NHAU CỦA NHẬN THỨCChuột không bao giờ nghĩ mình sai khi đi ăn trộm, vì đó là bản năng sinh tồn...
21/09/2025

MỖI NGƯỜI Ở MỘT TẦNG KHÁC NHAU CỦA NHẬN THỨC

Chuột không bao giờ nghĩ mình sai khi đi ăn trộm, vì đó là bản năng sinh tồn của nó.

Ruồi cũng không thấy mình bẩn, vì với nó, đó chỉ là cách tồn tại.

Con người cũng vậy, ai cũng sống trong “khuôn” nhận thức và trải nghiệm riêng.

Người ở tầng thấp sẽ tin rằng cách họ nghĩ là chân lý duy nhất.
Người ở tầng cao hơn lại thấy điều ấy ngây ngô.

Và thế giới này tồn tại bởi vô số nhãn quan không bao giờ trùng khít

NỀN GIÁO DỤC KÉO RÈMTrong clip một học sinh lớp 7 tại Hà Nội túm tóc, ghì đầu và sau đó quật cô giáo xuống sàn đang gây ...
20/09/2025

NỀN GIÁO DỤC KÉO RÈM

Trong clip một học sinh lớp 7 tại Hà Nội túm tóc, ghì đầu và sau đó quật cô giáo xuống sàn đang gây đau đớn cho toàn xã hội, chi tiết khiến tôi thấy sợ hãi nhất, là động tác kéo rèm.

Sau hơn 1 phút cô giáo bị bạn nam túm tóc, bạo hành, ngoài chút nhốn nháo, thì nhiều em vẫn “ngồi trật tự”, một số em khác thì đi lại, một số khác thì vẫn đùa giỡn. Tuyệt nhiên không ai đến can thiệp, cũng không em nào chạy ra ngoài để kêu cứu. ngược lại, các em kéo rèm cửa!

Ai kêu các em kéo rèm? Lớp trưởng. Vâng, rất chấp hành, rất tuân thủ, rất đúng quy trình...

Đây là một vụ việc kinh hoàng, chấn động toàn xã hội, bởi nó phơi bày “thành tích” của nền giáo dục bao nhiêu năm “trồng người” với những khẩu hiệu to tát, hào nhoáng và những bảng điểm đẹp đến ngây ngất.

Không can thiệp, không kêu cứu, không tìm người trợ giúp, các em kéo rèm! Vì sao kéo rèm? Cần một điều tra chi tiết, đầy đủ, toàn diện về mọi diễn biến và mọi khía cạnh. Nhưng ít nhất và rõ ràng, ai cũng hiểu rằng, vì các em không muốn người khác thấy/biết những điều đang xảy ra. Nền giáo dục bưng bít, suốt bao năm tháng chạy theo thi đua, xếp loại, đã làm các em phản ứng vô điều kiện rằng, cái gì bất lợi cho hình ảnh và thành tích của lớp thì phải giấu đi. Sẽ kinh khủng hơn nếu kéo rèm để “hỗ trợ” bạn tiếp tục đánh cô giáo (hi vọng không phải là điều ghê gớm này).

Ít nhất, sự thờ ơ và đỉnh điểm là hành động kéo rèm này hé lộ cho ta quá nhiều bệnh tật chết người của nền một giáo dục. Sự sợ hãi đến thảm hại, sự vô cảm đến lạnh người. Và có thể các em không biết phải làm gì trước một sự “sự cố”, ngoài cái nhốn nháo, ngồi xem hoặc vẫn “giữ trật tự”, đó là sự thất bại hoàn toàn trong kết quả dạy học về việc xử lý các tình huống.

Chúng ta nhồi nhét để thi và báo cáo thành tích, khoe khoang thành tích, và bây giờ chúng ta đang nhận lấy sự bất lực của chính học trò chúng ta.

Chúng ta dạy các em im lặng, và bây giờ chúng ta đang nhận lấy chính sự im lặng ấy khi cần lên tiếng.

Chúng ta dạy các em “không phải việc của mình thì đừng đụng vào” và bây giờ, khi chúng ta gặp nạn, không ai đụng vào để giúp ta.

Chúng ta dạy học sinh tự hào với đủ thứ, nhưng không dạy về trách nhiệm và tình yêu thương.

Chúng ta “xử lý nội bộ” và bây giờ học sinh kéo rèm để xử lý nội bộ...

Không biết người ta có định "kéo rèm" vụ việc nghiêm trọng này bằng cách quen thuộc thường thấy, là "điều tra và xử lý người phát tán clip"?

Ngày hôm nay, với những gì chúng ta đang thấy trong cái clip này, đó chỉ là kết quả do chính nền giáo dục và xã hội này “xây dựng” nên. Vâng, chiếc Boomerang đã trở lại, một cách rực rỡ và đầy sức mạnh.

Mỗi ngày, tôi nhận hàng chục tin nhắn “phản ánh” về đủ thứ chuyện, từ người dân đến giáo viên, họ nhờ lên tiếng việc này việc khác, kể các các chuyện thu chi, những hư họng và tệ nạn trong nhà trường. Họ “gửi gắm” xong thì xóa tin nhắn để mình không phải liên quan gì. Sự im lặng, nỗi sợ hãi, tính vô cảm đã thấm đẫm vào không chỉ những học sinh đang trên ghế nhà trường, mà người lớn cũng thế, đầy sự khôn ngoan và lòng nhẫn chịu. Đó chính là kết quả của một xã hội, không thể khác được.

Tự hào và hò hết với lá cờ dán trên mặt, rồi vô tư giẫm nát hàng ngàn mét vuông hoa cỏ, xả rác ngập trên các con phố, đánh nhau tranh chỗ ngồi, văng đủ thứ vào mặt nhau..., đó là kết quả của giáo dục và cách mà một xã hội đang vận hành.

Đến lúc hữu sự, cần một dân chúng biết sống có trách nhiệm, có kỷ cương, có văn hóa, thì dù có kêu đến rách cổ cũng vô ích. Dạy những đứa trẻ bằng bạo lực để mong chúng ngoan ngoãn nghe lời, không sớm thì muộn, chính cha mẹ sẽ ăn đòn với chúng. Xã hội cũng thế thôi, gieo nhân nào gặt quả nấy (xin đừng hiểu rằng tôi đang nói cô giáo trong clip).

Nếu chúng ta không choàng tỉnh, thì đến lúc muốn thay đổi cũng đã muộn (giờ đã muộn chưa?).

Để đến nỗi dạy dỗ ra một lớp học như thế, trước hết phải có người chịu trách nhiệm. Phải có ai đó từ chức chứ? Clip này dù đau đớn đến đâu, cũng mở toang cánh cửa sự thật để một quốc gia biết mình cần làm gì và phải làm gì. Nếu không vỡ ra được cái điều thường tình ấy, thì mọi sự bàn bạc, kể cả bài viết này, đều chỉ bằng thừa.

Nguồn:Thái Hạo

1. Càng thông minh, càng trầm lặng. Người giỏi không thích tranh cãi. Kẻ yếu mới cần la hét để bảo vệ cái tôi. Người bản...
16/09/2025

1. Càng thông minh, càng trầm lặng. Người giỏi không thích tranh cãi. Kẻ yếu mới cần la hét để bảo vệ cái tôi. Người bản lĩnh, âm thầm làm – để thời gian chứng minh tất cả.

2. Trưởng thành là khi bạn không còn muốn thay đổi ai. Bởi bạn hiểu: mỗi người đều có nghiệp, có tần số, có định mệnh riêng. Gượng ép chỉ làm tổn thương cả hai.

3. Mọi mối quan hệ đều là duyên khởi duyên diệt. Có người đến để trao bài học, có người đến để cùng đi một đoạn. Đừng níu kéo, đừng cưỡng cầu. Ai thuộc về bạn – sẽ ở lại.

4. Không có gì là buông không được. Người rời đi nghĩa là đã xong vai diễn trong kịch bản đời bạn. Họ không còn xuất hiện, chỉ vì câu chuyện giữa hai người đã kết thúc.

5. Khi nội tâm đủ mạnh, bạn không còn thấy ai sai. Ai cũng đúng, chỉ là đứng ở vị trí khác. Bạn càng hiểu chuyện – càng không phán xét. Càng không cần chứng minh mình đúng.

6. Khi bạn chưa có gì – im lặng là khí chất. Khi bạn thật sự có rồi – trầm tĩnh là đẳng cấp. Người khoe mẽ thường là người rỗng ruột.

7. Đừng sợ mất. Mất đi thứ không thuộc về mình, là phước. Buông đúng lúc, mới giữ được thứ xứng đáng.

8. Thế giới không cần bạn hoàn hảo. Mà bạn cũng chẳng cần ép mình giả vờ mạnh mẽ. Bạn có thể yếu, nhưng đừng gục. Bạn có thể khóc, nhưng đừng mất niềm tin.

9. Người nóng nảy dễ mất phúc. Mỗi lần nổi giận là một lần tiêu hao năng lượng. Người càng cao tầng, càng ung dung trước mọi sóng gió.

10. Tâm ở đâu, cảnh ở đó. Bạn chú ý điều gì – bạn sống trong tần số đó. Người sống trong biết ơn, sẽ thu hút may mắn. Người luôn bất mãn – sống trong nghèo thiếu.

11. Ngoài mặt bình tĩnh, bên trong có gió bão – đó là bản lĩnh. Ai cũng từng trải qua đau đớn, khác nhau ở cách họ giữ vững sự điềm nhiên.

12. Trải nghiệm lớn hơn tuổi tác. Có người 30 tuổi vẫn như đứa trẻ

13. Có người 20 tuổi đã trải đời như 60. Tuổi không làm nên độ sâu – nhận thức mới làm nên chiều cao.

13. 3 chữ giúp bạn nhẹ lòng: “Không sao đâu.” Đừng coi mọi chuyện quá nghiêm trọng. Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua – chỉ cần bạn còn vững.

14. Cha mẹ là gốc. Cây không gốc, gió thổi sẽ đổ. Người bất hiếu – dù có tiền tài danh vọng cũng là người thất bại.

15. Người tâm sáng, không ganh đua. Họ biết: vũ trụ không thiếu phần ai. Mỗi người một thời điểm, một con đường. Chúc phúc người khác, là đang gieo cho chính mình.

16. Đứng sai vị trí – đừng nói chuyện đúng sai. Tần số khác biệt thì quan điểm không thể giống nhau. Tâm đủ rộng – chuyện gì cũng nhẹ. Tâm nhỏ hẹp chuyện nhỏ cũng hóa thành bi kịch.

17. Tỉnh thức chỉ cần một chữ: Buông. Buông cái tôi, buông định kiến, buông kỳ vọng, buông dính mắc. Khi bạn không còn bị dắt đi bởi danh – lợi – tình, bạn mới thật sự tự do.

St.

🎉 PHẦN MỀM TIẾP NHẬN, XỬ LÝ PHẢN ÁNH, KIẾN NGHỊ 📲 Mặt trận số - Lắng nghe ý kiến Nhân dânGiờ đây, mọi phản ánh, kiến ngh...
11/09/2025

🎉 PHẦN MỀM TIẾP NHẬN, XỬ LÝ PHẢN ÁNH, KIẾN NGHỊ

📲 Mặt trận số - Lắng nghe ý kiến Nhân dân

Giờ đây, mọi phản ánh, kiến nghị của người dân đều có thể gửi trực tiếp đến Mặt trận Tổ quốc Việt Nam chỉ với chiếc điện thoại thông minh.
✅ Gửi phản ánh dễ dàng, mọi lúc, mọi nơi
✅ Được phân loại, chuyển xử lý đến đúng cơ quan thẩm quyền
✅ Theo dõi công khai, minh bạch tiến độ giải quyết

👉 Truy cập ngay:
• Nền tảng Mặt trận số: http://app.mattranso.vn
• Hoặc trực tiếp: http://pakn.mattranso.vn
--------------------
Phần mềm tiếp nhận, xử lý phản ánh, kiến nghị của người dân được thiết kế nhằm hiện thực hóa vai trò giám sát, phản biện xã hội của Mặt trận một cách mạnh mẽ, trực tiếp nhất. Kiến nghị của cấp nào sẽ được gửi đến MTTQ cấp đó tiếp nhận và phản hồi. Các ý kiến phản hồi về phản ánh, kiến nghị của người dân được công khai, minh bạch trên trang chủ của Hệ thống.

Thông tin mới, biết để đỡ bị ph.ạt
07/09/2025

Thông tin mới, biết để đỡ bị ph.ạt

LỜI NHẮN GỬI TƯƠNG LAI.Bức thư này được tìm thấy một trong ba bộ hài cốt của các chiến sĩ giải phóng giữa cánh rừng già ...
27/07/2025

LỜI NHẮN GỬI TƯƠNG LAI.
Bức thư này được tìm thấy một trong ba bộ hài cốt của các chiến sĩ giải phóng giữa cánh rừng già của miền Đông Nam Bộ sau ngày giải phóng miền nam. Ba anh nằm trên ba chiếc võng neo vào thân cây cao, có thể các anh bị thương hay sốt rét nằm lại trên đường hành quân, lâu ngày, cây lớn lên cùng đưa các anh lên cao. Hãy đọc hết bức thư để thấy được giá trị của độc lập, hòa bình, để hiểu được tại sao màu cờ của Tổ quốc lại thắm tươi đến vậy.
27/7/2025.

Nó giỡn tới mức này luôn rồi đó Rồi riết cái gì cũng nhảy số kịch bản được “Em che mưa cho tôi một lần, tôi nhớ em cả mộ...
22/07/2025

Nó giỡn tới mức này luôn rồi đó
Rồi riết cái gì cũng nhảy số kịch bản được

“Em che mưa cho tôi một lần, tôi nhớ em cả một đời…

Nữ nhân, tôi nhất định sẽ tìm được em”

17/07/2025

Khi giận mà vẫn lễ phép - là lúc con người ta trưởng thành.
Tôi từng chứng kiến những người khi giận, họ đổi cả giọng, đổi cả cách xưng hô. Từ "anh - em", "tôi - bạn" bỗng dưng hóa thành "tao - mày". Có những lời lẽ không bao giờ rút lại được. Mà điều buồn nhất là: sau cơn giận, người ta không nhớ mình nói gì... nhưng người nghe thì nhớ mãi không quên.
Giận là phản ứng tự nhiên. Nhưng cách mình thể hiện nó, lại là văn hóa.
Vì giận rồi cũng sẽ nguôi. Nhưng một lời xưng hô lệch chuẩn có thể phá tan cả nền móng yêu thương.
Tôi từng nghe một người đàn ông nói:
"Anh không nhớ hôm đó em nói gì... chỉ nhớ em gọi anh là "mày' trước mặt con."
Và cũng từng nghe một người phụ nữ bật khóc:
"Chỉ vì tôi lỡ lớn tiếng một lần mà từ đó, anh gọi tôi là 'c...on kia' mỗi khi cãi nhau..."
Có người khi giận, mặt đỏ gay, tay run lên, nhưng vẫn giữ được câu chữ tròn trịa: "Tôi đang rất không hài lòng...",
"Tôi cần chút thời gian để suy nghĩ lại"... Chứ không buông ra "Mày dẹp đi", "Câm cái miệng lại"
Giận mà không thô. Tổn thương mà không làm người khác tổn thương. Đó là cái cách của người biết giữ mình.
Người trưởng thành không phải là người không nổi giận. Mà là người, dù nổi giận, vẫn biết đâu là giới hạn.
Vì một mối quan hệ đẹp không được xây bằng sự đúng sai mà được giữ lại nhờ cách người ta cư xử với nhau khi mọi thứ đang tệ nhất.
Lúc vui, ai nói chuyện hay chẳng được. Nhưng khi giận, mà vẫn nói chuyện đàng hoàng, mới biết lòng người có bao nhiêu chiều sâu.
Thắng một cuộc cãi vã bằng cái tôi dễ lắm... nhưng giữ được lòng nhau sau một trận giận mới là bản lĩnh thật sự. Bất kể mối quan hệ nào trong cuộc đời.
Lùi một câu, giữ lại một người ...

Address

Lagi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chạm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share