16/08/2026
Chúng ta biết tâm dao động, nghĩa là khi mình thương, khi mình ghét, khi mình hăng hái, khi mình chán chường... bấy nhiêu đó thôi cũng làm mình vô cùng mệt mỏi. Nhưng không chỉ mình mệt mà những người xung quanh mình còn khổ hơn mình nữa, do tính mình bấp bênh quá làm người ta mệt. Như khi thấy mình vui, người ta đến gần, thân cận với mình, không ngờ tiếp xúc với mình rồi người ta mới thấy mình giận sừng sộ lên, người ta xoay xở không kịp.
Rồi trong cách cư xử với bạn bè cũng vậy. Thấy mình tử tế nên bạn bè mới yên tâm tới nhà mình ngồi ăn cơm. Bỗng nhiên, khi họ tới, mình tỏ nét mặt lạnh lùng, lườm họ, không thèm mời chào, thì họ xách dép về không kịp. Tức là mình đã khiến cho mọi người khó xử, mệt mỏi bởi chính tính bấp bênh, ích kỷ và tâm dao động của mình.
Hoặc, có người thấy cái cầu khỉ nào đó bị xuống cấp liền rủ nhiều người góp tiền lại để xây cầu bê tông cho mọi người đi qua đi lại đỡ nguy hiểm. Người đó thấy mình từ trước tới nay hay nhiệt tình làm việc thiện, nên đến rủ mọi người cùng hưởng ứng tham gia. Nhưng khi họ vừa mới bước vào cửa gặp mình, chưa kịp mở miệng nói tiếng nào, thì mình đã ngúng nguẩy bỏ đi không thèm chào hỏi, bởi vì vừa có chuyện gì đó xảy ra làm mình giận, khiến mình mất sự nhiệt tình vốn có trước đó. Cũng chính vì tâm mình không ổn định, nên khi thì hăng hái, lúc lại chán chường, khi thì vui quá, khi thì buồn bã bất thường. Cái tâm đó làm khổ mình, và làm khổ cả những người xung quanh.
Do đó, chúng ta phải tập làm chủ tâm mình, đừng để xảy ra tình trạng bấp bênh như vậy. Đừng vui buồn bất chợt thay đổi, để bản thân mình yên vui, mà cũng khiến người xung quanh mình cũng được yên vui theo. Chúng ta cũng biết rằng chính cái tâm này dẫn chúng ta đi lang thang trong luân hồi sáu nẻo. Cho nên, làm chủ được tâm tức là làm chủ được đường đi của luân hồi, mình sẽ đi về nơi nào mà mình muốn.
Trích sách: Sự Dao Động Của Tâm (Trang 53)
---