26/02/2026
Tô Lâm, ngày nào cũng lên hội trường, micro dí sát mồm, gào rát cổ họng “chống tham nhũng, tiêu cực, không khoan nhượng, không có vùng cấm” nghe mà nổi da gà vì… cảm động.
Cảm động vì cái cách ông hô hào chống tham nhũng còn nhiệt tình hơn cả mấy anh bán hàng đa cấp chào mời khóa học “làm giàu không cần vốn”.
Nhưng mà nhìn xuống dưới thì: bò dát vàng từng miếng được dọn lên bàn giữa lúc dân xếp hàng nhận gạo cứu trợ, vợ thì sắm túi Hermes, đồng hồ Richard Mille 4-5 tỷ đeo tay lấp lánh như đèn sân khấu, con cái thì nhà tiền tỷ, xe sang xếp hàng trong gara như triển lãm ô tô.
Ồ, hóa ra “không có vùng cấm” là không có vùng cấm… với người khác, còn gia đình mình thì vùng cấm đặc biệt, ai đụng vào là “phản động” ngay nhé?
Ông hô “liêm chính” to hơn cả cái bụng tham của cả nhà, rồi quay ra dạy đời dân phải “chịu đựng khó khăn vì đất nước”.
Đất nước chịu đựng được, chứ dân chịu đựng cái mặt dày của ông thì hơi bị quá sức rồi đấy.
Không làm được thì im đi cho đỡ tốn pin micro, đỡ tốn oxy, đỡ làm dân phải ôm mặt xấu hổ thay.
Cứ mở mồm ra là lại thấy cái khoảng cách giữa lời nói và hành động to như cái hố đen vũ trụ.
Thôi, để dân nghỉ ngơi đi Tô Lâm ạ, chứ nghe ông nói hoài mà mắt cay vì… cười ra nước mắt.
CTV. Ng Hoàng