01/08/2016
#7211:EM GÁI CỦA CHỊ!
em sinh ra khi anh và chị đều đã lớn cả rồi, lúc đó chị đã bước vào kỳ hai của lớp 10 còn anh trai của chúng ta chuẩn bị thi đại học , chính vì thế chị rất ngại khi mẹ mang bầu , còn anh trai của chúng ta lúc đó bị bạn bè trêu chọc nên giận mẹ rồi giận luôn cả em nên khi em sinh ra anh đã không thèm nhìn mặt em cho đến lúc em đầy tháng
mọi người ai cũng bảo em thật sung sướng khi được sinh ra ở giai đoạn gia đình mình thịnh vượng nhất : em được ăn những món ngon nhất, được mặc những bộ quần áo đẹp nhất, được sắm nhiều đồ chơi nhất và được bố mẹ và sau này được cả anh và cả chị nuông chiều nhất nhưng đời không ai có thể đoán trước được chữ NGỜ đúng ko em?
ngày em bắt đầu đi nhà trẻ cũng là ngày gia đình chúng ta gặp nhiều biến cố, bố của chúng ta khi đó chẳng còn chú tâm vào công việc làm ăn nữa thay vào đó bố lao những vụ cá độ, những cuộc sát phạt chiếu bạc thâu ngày thâu đêm , tiền bạc cứ thế dần đội nón ra đi
và những hệ lụy mà em đã từng chứng kiến rồi đấy .... là những trận đòn không điểm dừng dành cho mẹ và cho cả chị , là những mâm cơm được xô đổ hàng ngày và những trận cải vả không ngừng nghỉ của bố mẹ lúc đó nữa
tâm lý của chị khi đó cũng chẳng còn tốt nên việc học cứ thế rồi tụt dốc , bố luôn miệng bảo " mi chỉ có mỗi việc học cũng không xong, cút ra khỏi nhà tau ngay " nhưng em biết đấy chị là đứa trẻ lì lợm nên chưa bao giờ khóc trước những trận đòn của bố và cũng chưa khi nào chịu ra khỏi nhà như lời bố nói . mọi chuyện càng ngày càng tệ , nợ nần càng ngày càng chồng chất, nhà cửa bị ngân hàng niêm phong, niềm tin mọi người dành cho bố càng ngày càng cạn kiệt rồi bố đi nhiều ngày không về ,nhưng chị và mọi người vẫn giấu anh , biết anh học quân đội 1 năm chỉ về nhà được 1 lần nên cứ giấu thôi , chị sợ anh biết chuyện anh sẽ bỏ học , sẽ nóng giận rồi mọi thứ sẽ tệ hơn
ngày em vào lớp 1 chị về đưa mẹ rời quê trong nước mắt, chị chỉ kịp dặn dò em " chị với mẹ phải đi thôi, em ở nhà với gia đình chú nhé "
em của chị ngoan lắm em chẳng khóc em chỉ hỏi : " khi nào mẹ với chị sẽ về?". câu hỏi mà lúc đó chị chẳng biết phải nói với em như nào vì em còn quá nhỏ
chị và mẹ rời quê đến thành phố ồn ào nơi chị học, suốt quảng đường đó mẹ chỉ biết khóc, mẹ khóc vì thương em và vì mẹ chẳng biết làm được gì hơn cả
nơi thành phố này chị vẫn tiếp tục vừa làm thêm vừa đi học, còn mẹ phụ giúp việc ở một xưởng dệt
năm đầu tiên gia đình ly tán em vẫn ngoan ngoãn ở cùng gia đình chú vẫn dẫn đầu trường về học tập và không hề khóc
còn mẹ vẫn khóc những lần nhớ em và nhớ quê nhưng không còn khóc nhiều như trước nữa vì chị có câu thân chú đấy , em biết câu đấy là gì không? chỉ cần mẹ khóc chị lại bảo " mẹ có muốn con ra bắt xe cho me về không?" là y răng mẹ không khoc nữa rồi những lần mẹ ngủ say chị lại ra ngoài lau những giọt nước mắt của mình
chị cũng mạnh mẻ như em đấy nhé , chị chưa bao giờ khóc trước mặt mẹ đâu , những năm tháng mẹ và chị ở nơi này điều em mong đợi nhất là những kỳ nghỉ hè đúng ko em? chị luôn nhìn thấy ánh mắt long lanh mỗi lần được chị về đón đi, và ánh mặt buồn bả mỗi lần hết hè chị đưa em về
nhưng em của chị ngoan lắm , chưa bao giờ khóc đâu
à còn chuyện em rất người lớn nữa đó là việc em bảo thím hướng dẫn em nấu cơm khi em học lớp 2, hay em tự giặt đồ mình khi em bước vào lớp 3 nữa, em bảo sợ thím đi làm về mệt nên giúp đỡ được gì em giúp đỡ, có lẻ hoàn cảnh đã khiến em phải suy nghỉ lớn hơn số tuổi thực của mình , chị vẫn luôn cảm thấy có lỗi khi không cho em một tuổi thơ bình yên hơn ....
chị nhớ có một lần chị đã rất giận em , đợt đó anh trai ra trường và cũng đã biết hết mọi chuyện .gia đình chúng ta đi làm , vay mượn để gắng lấy lại nhà , ngày lấy lại được nhà em và bà nội xuống nhà mình ngủ để trông nhà , chị , anh và mẹ đã rất vất vả để xoay xở mọi chuyện
vậy mà lúc chị đang trong lớp học cô giáo của em gọi điện bảo em bị phạt vì không chịu làm bài tập , nghe xong chị đã rất rất giận em
em bị phạt đứng góc lớp học 1 tiết . lúc ra chơi cô giáo có lại hỏi em nguyên nhân vì sao em không làm bài tập em mới bảo tối qua bà ốm , tối em không lên nhà chú gọi chú được nên tự mình đắp khăn chăm bà , rồi em bảo với cô là : " em sợ nếu bà xảy ra chuyện gì thì em không biết làm thế nào " . nghe xong cô giáo khóc rồi cô gọi điện cho chị, rồi chị có nói qua chuyện gia đình phải ly tán , cứ thế chị ôm điện thoai khóc nức nở ở hành lang trường học và cô giáo của em cũng khóc . chị xin lỗi em ! chị chứng này tuổi rồi mà cũng chưa nghỉ được như em , chị đã sai khi đã giận em và định mắng em khi chưa biết nguyên nhân
rồi mấy năm sau đó gia đình chúng ta ổn dần , một ngày đẹp trời mẹ và chị trở về quê , em đã sung sướng đi khoe với cả làng, cả bạn bè là từ nay em được ở bên mẹ , ngủ được ôm mẹ, thưc dậy được nhìn thấy mẹ....
Em gái của chị mới ngày nào khi chị và mẹ đi em còn bé xíu vậy mà giờ em đã chuẩn bị hoàn thành chương trình đầu tiên của cấp 2 rồi, em chuẩn bị bước vào lớp 7 rồi đấy , giờ đây em đã cao gần bằng chị mất rồi nhưng em của chị vẫn ngoan như thế, vẫn chăm như thế và vẫn tự ý thức giúp mẹ nhiều việc , chị rất vui vì điều đó !
có lần em bảo với chị sau này em muốn mặc bộ quân phục của cảnh sát nhưng vì mẹ nhiều bệnh quá nên sau này nhất định em sẽ trở thành bác sỹ . từ giờ đến lúc đó còn rất là xa , 10 năm nữa chắc mẹ cũng đã già yếu đi nhiều rồi . không biết sau này em có thực hiện được ước mơ của mình hay không nhưng chị vẫn mong em trở thành một bác sỹ giỏi để chữa bệnh cho nhiều người em nhé ! mong em luôn ngoan , sống tử tế và biết giúp đỡ mọi người !
thương em , yêu em và tự hào về em nhiều lắm cô bé cách chị 16 tuổi ạ !