15/07/2019
Gửi những người bạn của mình, dù chúng ta ở nơi nào trên đời và chúng ta là ai. Xin chia sẻ với các bạn kỷ niệm nhỏ dẫn lối cho mình đi trên con đường mà mình mong muốn đi này. Biết đâu, con đường này kết nối chúng ta với nhau và kết nối tự nhiên với chúng ta.
Hồi còn trẻ, chỉ cách đây chừng mươi mười lăm năm mình đã có được một ngôi nhà rất nên thơ trong lòng mình. Khung cửa sổ mình nằm có hai cây trứng cá xòa bóng. Niềm vui thích nhất của cuối ngày là được nằm trên chiếc gối êm, với bức ảnh người trong mộng mà nằm nhìn ra bên ngoài. Cây lá rì rào rung rinh vì gió và đổ bóng lên những bức tường nhờ trăng. Vô cùng đẹp. Từ giường nằm cảm giác như chạm tới cả trăng sao. Như có cả bầu trời. Mình cứ nằm thế thủ thỉ những ước mơ con về tương lai với người trong mộng. Tiếng ếch ộp, tiếng ve kêu, tiếng gió rì rào là bản nhạc êm tai nhất.
Một buổi chiều mùa hạ, mình mệt mỏi chỉ muốn về nhà nằm lăn ra giường thì phát hiện mình quên chìa khóa. Chán nản ngồi phịch xuống hiên nhà. Cảm thấy ấm ức muốn khóc bỗng nhiên có làn gió ùa qua mát rượi, gió thổi qua mình rồi vút lên cao lay động cây trứng cá, cây xào xạc và tặng cho mình vài quả chín.... Thoáng chốc mình như thấy tự nhiên đang giao tiếp với mình. Mọi nỗi buồn hay mệt mỏi cuốn theo làn gió nhẹ....Có bao giờ bạn thấy như một hơi thở nhẹ thổi qua hồn mình làm bay biến đi những muộn phiền nặng trĩu chưa? Đó chính là cảm giác của mình vào buổi chiều mùa hạ ấy.
Mình của hiện tại biết ơn những ngày tháng thanh xuân khi đó. Biết ơn tự nhiên mà mình đang được sống trong đó. Những khoảnh khắc khi ấy khiến mình mơ hồ hiểu rằng tự nhiên có linh hồn của tự nhiên, và con người hay vạn vật đang được tự nhiên nuôi dưỡng, chăm sóc và yêu thương. Mình của hiện tại chắc chắn hơn về điều đó. Tự nhiên có linh hồn và cả sự sống.
Với bạn thì sao? Tự nhiên ở trong bạn là gì? Như thế nào? Chia sẻ cho mình biết với nhé.
Gửi lời chào thân thương!
Xiêm Nguyễn