10/04/2017
Hắn choàng dậy, đầu tóc bơ phờ...
Lại gặp ác mộng, dạo này đầu óc hắn cứ mơ mơ màng màng...
- Đm, đã 4h rồi à. - Hắn lẩm bẩm. Ánh sáng lờ nhờ hắt ra từ chiếc điện thoại không đủ soi rõ khuôn mặt nhợt nhạt và hốc hác của hắn.
Chân quơ vội chiếc dép, nặng nhọc...
Dòng nước lạnh buốt từ chiếc vòi nước hoen rỉ làm cho hắn rùng mình...
Vơ vội cái áo sơ mi đã ngả màu vàng nhợt, hắn mở cửa nhìn ra con ngõ nhỏ quen thuộc. Chiều rồi, chả có ma nào qua lại...
- Xin chén trà nóng đi u. Hắn ngồi bệt xuống cái ghế nhựa màu xanh móp méo.
- Mày hôm nay lại không đi làm à? - Bà bán nước chả thèm ngẩng lên, tay đếm mấy tờ tiền lẻ nhăn nheo, cũ kĩ và nhàu nát y như cái khăn trải trên bàn nước...
Châm vội điếu thuốc, phà một hơi thả vào khoảng không vô định, hắn đáp gọn lỏn: - Mệt!
Nhấp ngụm trà xanh nóng hổi, đắng nghét, hắn khẽ nhắm mắt tận hưởng. Trà chát quá, chát như cái cách cuộc đời đang thử thách hắn vậy!
- Chú, dép chú bẩn rồi, để con đánh cho chú nhé...
Trước mặt hắn là một cô bé trạc 10t, khuôn mặt lấm lem, tay xách theo cái hộp gỗ mốc meo xanh đỏ...
- Ừ, con đánh đi. Hắn ngao ngán tháo đôi sandal đang đi đưa cho cô bé.
Nhanh nhẹn cầm lấy, cô bé chạy ngay ra chỗ gốc bàng trụi lá cặm cụi, không quên tặng hắn một nụ cười đen nhẻm.....
Những dòng suy nghĩ ẩn hiện trong đầu, mờ nhạt, vụt qua rồi tắt ngúm, bế tắc và vô định...
Uể oải nhận đôi dép từ tay cô bé, mới cóng. Đi đôi dép gần năm trời, đây là lần thứ 2 hắn thấy đôi dép này mới như vậy...
- Bao tiền vậy?
- Dạ 10 ngàn thưa chú...
Hắn vò vò, mân mê nốt tờ tiền cuối cùng trong túi áo rồi đưa cho cô bé...
Loay hoay lấy tiền thối lại, ngẩng lên thì bóng hắn đã khuất sau dãy nhà tập thể hoen ố, cô bé còn chưa kịp nói câu Cảm ơn...