19/09/2025
“Giá trị cốt lõi” và “nguồn lực tạm thời” trong thị trường hôn nhân
Một em gái 21 tuổi hỏi mình là em có gia đình phức tạp nhưng em được nuôi dạy tử tế và có mindset “giống chị”, em biết điểm mạnh của mình ở đâu và mình muốn gì nhưng em không biết mình có “trèo cao” không? Có bị ảo tưởng quá không?
Mình nói mình phải biết cụ thể em có gì và em muốn gì mình mới nhận định được. Thì em nói em tự kiếm ra tiền được, em có kiến thức và trải nghiệm, biết làm đẹp cho bản thân, biết cách đối nhân xử thế. Điểm yếu duy nhất là gia cảnh phức tạp, sống với ba và dì, gia đình em không khá giả nên em muốn tìm một người lo được cho em, giỏi hơn em và gia đình hạnh phúc. Có mơ tưởng quá không?
Có em ạ.
Nhưng ở tuổi này mơ tưởng tí cũng bình thường, vì em còn một thế mạnh ưu việt hơn mà em chưa nhận ra để kể đó là: sự ngây ngô của tuổi trẻ.
Sự ngây ngô của tuổi trẻ có thể vừa là ưu thế của em khi bước vào thị trường hôn nhân, bởi vì có rất nhiều người đàn ông thành đạt say mê điều này; nhưng cũng có thể vừa là điểm yếu chí mạng sẽ giáng cho em một đòn thật đau, vào chính em của 10 năm sau - khi em không còn trẻ và ngây ngô nữa. Như vậy, ta tạm gọi nó là “nguồn lực tạm thời” nhé.
Đa số phụ nữ đều thực dụng một cách ngây thơ. Họ thường nhìn vào vật chất để định giá một mối quan hệ khi chưa bước vào. Nhưng sau khi bước vào đó, họ lại mong cầu vào cảm xúc. Điều này đến bây giờ làm phụ nữ hơn 30 năm mình vẫn chưa lý giải được nguyên do. Nhưng bất kể nguyên do đến từ đâu đi nữa, thì các bạn cũng nên dành một khoảng thời gian tìm hiểu bản thân đủ dài để nghiêm túc trả lời câu hỏi “mình là ai?” và “mình muốn gì?”
Như em gái ở trên khẳng định chắc nịch rằng em biết em là ai và em muốn gì, nhưng câu trả lời của em ngây thơ tới mức bùn cười mấy bạn thấy hok?
Tại sao em lại cho rằng “tự kiếm ra tiền” là ưu điểm? Xin hỏi, ai trong xã hội này đang sống mà không phải tự kiếm ra tiền lo cho bản thân? Em ko lo thì tính để ai lo? Nếu có người lo rồi tự dưng đổi ý k lo nữa hoặc chết bất tắc kỳ tử k lo được nữa thì sao? Cho nên kiếm tiền lo bản thân là “tiêu chuẩn cơ bản”. Kiếm NHIỀU tiền vượt quá nhu cầu cho bản thân mới là ưu điểm nhé!
Em cũng cho rằng mình có kiến thức và trải nghiệm, đây có thể nói là câu trả lời thông minh mặc dù hơi lươn lẹo. Ở độ tuổi này có lẽ chưa tốt nghiệp cử nhân nên việc em trả lời như vậy để né tránh những danh từ như “học thức”, “học hàm”, “học vị”, chứng tỏ là em lanh lợi. Vậy điểm cộng là em lanh lợi, chứ bản thân cái mà em kể, tức là “có kiến thức và trải nghiệm” nó rất bình thường và chung chung.
Em lại nói em biết làm đẹp cho bản thân. Okie đây cũng có thể coi là một điểm cộng nhỏ, cảnh đẹp thì ý vui mà. Và em chốt hạ là em “biết đối nhân xử thế”. Biết đối nhân xử thế mới là thứ duy nhất thực sự xứng đáng gọi là ưu điểm trong tất cả những thứ em kể ở trên. Nhưng xin lỗi, qua những phân tích phía trên, chị lại rất nghi ngờ tính chân thực của điều này.
“Đối nhân xử thế” là một bộ môn nghệ thuật. Và cốt lõi của nghệ thuật đối nhân xử thế là “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, là “biết người biết ta trăm trận trăm thắng”. Nhưng mà chị thấy rõ ràng em chưa hiểu “kỷ”, chưa rõ về “ta”, nên việc biết “nhân”, biết “người” là không thể.
Nghe hàn lâm ha. Vậy giờ em thử trả lời vài câu hỏi xem.
Em muốn một người đàn ông giỏi hơn em. Cái này quá dễ. Nhưng mà nó lớn hơn em 20 tuổi được ko?
Già quá hả? Em muốn nó cùng thế hệ với em? Thôi cũng được đi. Phục vụ! Đem ra cho chị một thằng vừa trẻ vừa giỏi cho em gái này. À, nhưng ngoại hình nó hơi í ẹ nhé được ko? Học nhiều quá mà, nên hơi nhàu em ạ, đầu óc thông minh thì tứ chi kém phát triển nên hơi thiếu thước tấc xíu em thông cảm nha.
Em muốn người lo được cho em. Rất đơn giản thôi. Anh trai này làm được điều đó. Có điều ảnh cũng phải sẵn sàng lo cho bố mẹ già mất sức lao động, 3 4 đứa em thơ còn đang đi học, và đứa cháu con của anh lớn sắp vào cấp 3 em ạ. Ảnh phải lo hơi nhiều, nhưng yên tâm ảnh sẵn sàng lo luôn cả em, tại vì ảnh quen với việc phải lo toan cho người khác rồi.
Vì như em muốn ở trên đó, gia đình ảnh hạnh phúc cơ bản mà, do đó gắn kết tình cảm giữa các thành viên trong gia đình rất là sâu sắc đấy! Nhưng hơi nghèo em ạ. Bố mẹ chân thành, hiền lành, yêu thương nhau và yêu thương con cái nhưng già cả ốm yếu hom hem quá. Trong các con lại chỉ có mỗi anh này thành đạt, coi như là hạc giữa bầy gà, nên anh có trách nhiệm gồng gánh anh chị em và các cháu, kiểu là phải kiến công lập nghiệp để chấn hưng gia đạo í.
Nghe tới đây dội chưa? Nếu thấy cũng ok thì tắt clip ở đây luôn được rồi không phải nghe tiếp nữa. Nhưng nếu nghe qua thấy ớn ớn rồi thì cho chị hỏi bây giờ em còn cảm thấy em “có trải nghiệm và kiến thức” nữa hay không?
Bọn em đang dùng tiktok premium đấy. Bình thường mấy cái này bố mẹ tụi em còn chưa nói cho nghe đâu, còn các anh chị life coach thì làm đéo j đủ trình. Một nhóm coach phe truyền thống sẽ dạy em phụ nữ phải nhẫn nhịn dịu dàng mới làm nên chuyện lớn. Nhóm coach tư duy hại điện ngáo sách self help sẽ dạy em phải giữ vững lập trường, không hạ thấp tiêu chuẩn.
Nhưng rõ ràng mọi thứ vẫn đáp ứng đủ các tiêu chuẩn của em mà? Chỉ là trông nó sao sao thôi đúng k?
Những thứ nằm sau chữ “nhưng” đó chính là những gì em sẽ gặp ở cuộc sống thực tế. Nên chị mới nói là em còn cái ngây ngô của tuổi trẻ để đổi một option tốt hơn trên thị trường hôn nhân. Nhưng đó chỉ là nguồn lực tạm thời và sẽ bị mai một dần theo thời gian chứ không phải cốt lõi. Mà muốn giữ một cuộc đời vận hành trơn tru cũng giống như điều hành doanh nghiệp vậy, phải có giá trị cốt lõi.
Em nói nhiều về tiêu chuẩn mà quên mất trong hôn nhân cần nhất là sự đồng hành. Anh ấy đủ khả năng và đủ tình yêu để lo cho em đó, nhưng em cũng có đủ năng lực và tình yêu để đồng hành cùng anh ấy không? Những khi mạnh khoẻ cũng như khi đau ốm, khi thành công cũng như khi thất bại, lúc tuổi trẻ sung mãn cũng như khi tuổi già lẫn thẫn quên trước quên sau.
Em chân thành đến mức nào đối với một người như vậy? Và em thể hiện sự chân thành đó ra sao?
Anh ấy làm ăn không gặp thời rồi phá sản, hoặc ảnh xui xẻo bị tai nạn mất sức lao động, hay là bị bệnh nan y cần chi phí chữa trị cao, em có đủ năng lực để dìu anh và dắt các con của em, cả gia đình cùng nhau vượt qua chờ hết ngày giông bão hay không? Đó là chị chỉ mới bàn tới những rủi ro sẽ tấn công cuộc đời em từ bên ngoài, chứ chưa bàn tới những giông bão đến từ sau cánh cửa nha. Lòng người mà, mình đâu có biết được biến số sẽ đến khi nào và vì sao nó đến?
Người có gia đình hạnh phúc lấy em hẳn là sẽ có nhiều cái bất an, bất tiện và thiệt thòi về cảm xúc, vậy thì tình yêu và hạnh phúc mà em cho anh ấy có đủ để bù đắp cho sự thiệt thòi đó hay không? Những gì em có có đủ để bù trừ cho những gì em muốn hay không?
Có rất nhiều mối quan hệ chúng ta nhìn bên ngoài nghĩ là “trèo cao”, vì người ngoài thường nhìn vào vật chất, đơn giản tại vật chất nó là cái dễ thấy nhất rồi. Cũng giống như cách em đặt ra 2/3 tiêu chuẩn liên quan đến vật chất vậy đó. Nhưng thực tế bên trong mỗi một mối quan hệ đều có những cái bục để cân bằng lẫn nhau. Có rất nhiều thứ không thể quy ra tiền mà nó thuộc một phạm trù sâu rộng hơn.
Cho nên đối với chị, tiền là thứ rẻ nhất mà một người đàn ông có thể cho người phụ nữ của họ. Bởi vì có nhiều thứ khó cho hơn nhiều. Và đa số phụ nữ đều cần những thứ “khó để cho” này trong hôn nhân, nhưng khi chọn lựa thì họ lại “khôn ngoan” nghĩ rằng cứ chọn thằng giàu nhất là được. Họ hay tỏ ra thực dụng nhưng thực chất lại ngây thơ lắm, nhiều thằng nó nắm được điểm này, nên mới có nhiều câu chuyện bẽ bàng.
Em cần phải hiểu giá trị của mình ở đâu, loại trừ những thứ không thể thay đổi như gia cảnh ra thì em có thể làm gì để kéo max thanh giá trị của mình lên và chọn một người có cùng hệ giá trị? Em có thể tăng tri thức và nhận thức nè, có thể đầu tư cho bản thân để xinh đẹp và khoẻ mạnh hơn. Em có thể đi nhiều, thấy nhiều để mở mang tầm mắt, mở rộng tư duy. Em có thể học cách nhìn nhận một vấn đề qua nhiều góc khác nhau và rút ra bài học cho bản thân.
Chúng ta luôn phải dành nhiều thời gian để “tìm hiểu” chính mình hơn là tìm hiểu ai đó em ạ. Đó mới là giá trị cốt lõi, là những thứ có thể thay đổi và cải thiện theo thời gian. Là “số phận” mà em sẽ đem đến cho con cái của mình.
Tất nhiên trong thực tế thật sự có những đôi đũa lệch. Nhưng chị không đánh giá cao những thứ phải nhờ vào may mắn mới có được. Bởi vì may mắn cũng có hạn sử dụng. Nó không phải “giá trị cốt lõi” mà chỉ là “nguồn lực tạm thời”.
Chắc mọi người đã quen với việc mình hay khuyên phụ nữ bảo vệ tiêu chuẩn của bản thân trong việc tìm bạn đời, không vì áp lực gia đình và định kiến xã hội mà vội vàng chọn đại. Nhưng có lẽ có một điều các bạn quên, hay cố tình LỜ ĐI vì một mục đích nào đó mà mình đéo hiểu. Đó là: lựa chọn trên cơ sở là nguồn lực mà mình có được, sống vui vẻ độc lập trên nền tảng là năng lực của chính mình.
Chứ mình không dạy ai coi toptop quá 180p rồi ảo tưởng về bản thân, sau đó đặt ra những tiêu chuẩn trời ơi đất hỡi. Bạn có thể có tiêu chuẩn cao về đối tượng trong các mối quan hệ, okie, hãy giữ nguyên tiêu chuẩn đó mà tìm.
Và cứ mỗi 5 năm không tìm được thì hãy ngồi xuống tự preview lại bản thân: mình là ai? Mình có gì? Mình muốn gì? Tại sao mình không có được thứ mình muốn? Những người mình chọn tại sao không chọn mình, hoặc đã chọn thì vì sao không ở lại? Rồi sau đó, hoạch định lại dự án này cho nhiệm kỳ 5 năm kế tiếp. Mình phải làm sao, mình nên làm gì để dự án vận hành hiệu quả nhất có thể?
Tất cả mọi vấn đề trong cuộc sống nó đều có một quy trình như vậy chứ không phải riêng chuyện tìm chồng, tìm người yêu. Một kế hoạch bạn đặt ra mà bạn không hết lòng muốn nó được thành công, không tìm hiểu nghiên cứu, quan sát và đổi mới, thì đó là do bạn mõm cho vui chứ không thể gọi là “kế hoạch cuộc đời” được.
Mình từng viết một bài với nội dung là “muốn làm giá, hãy có giá”, ở tập 8 của kênh này. Nhưng gần 200 tập trôi qua có lẽ đủ lâu để nhiều người không biết, hoặc vô ý, hoặc cố tình quên đi điều then chốt tạo nên cái series “Đạo lý remix” này, đó là: bạn là ai quyết định thứ bạn có.
Đó là mình và cách mình sống, chưa bao giờ và cũng sẽ không bao giờ thay đổi. Mình cũng sẽ không tranh luận với các bạn để bảo vệ quan điểm cá nhân của mình bởi vì không việc đéo gì mình phải mất thời gian để chứng minh mình đúng với một đám người dưng trên mạng, trong khi mình thực sự đúng trong cuộc đời mình. Và chính tư tưởng của mình mới là thứ giúp mình nhận định cuộc sống một cách đúng đắn, giúp cuộc đời mình ấm no hạnh phúc như hiện tại.
Ai đồn với tụi mới follow là cái kênh này bênh phụ nữ chửi đàn ông chắc nó mới biết tao hôm qua. Bởi vì chỉ cần biết tao sớm hơn 1 tuần là nó có thể thống kê được tần suất t chửi mấy đứa con gái ngu chiếm hết 60%, 20% chửi mấy đứa làm cha mẹ vô trách nhiệm và 15% chửi con nít hư. Chỉ có 5% lâu lâu tao mới lôi mấy thằng an pha meo lên móc mỉa một lần và khuyên tụi nó là đàn bà bây giờ xấu xa thực dụng lắm, xì trây tụi mày đụ nhau đi.
Nên các bạn cũng đừng vô kênh mình rồi hỏi mình là mình nghĩ gì về người này, mình nghĩ sao về người kia. Mình đéo nghĩ gì hết. Mấy bạn rảnh thì tự đi mà nghĩ. Não của bạn trông hơi ù lì rồi đấy. Cho nó vận động đi!
Tóm lại ha, tiêu chuẩn cao không sai, nhưng phải dựa trên năng lực thực tế và giá trị cốt lõi của bản thân. Cái “năng lực” này đôi khi bao hàm cả năng lực thích nghi, chấp nhận và chịu đựng nữa. Những “nguồn lực tạm thời” như nhan sắc, sự may mắn, sự ngây ngô, nhiệt huyết của tuổi trẻ chỉ cho bạn cơ hội, “giá trị cốt lõi” mới là thứ cho bạn chỗ đứng. Đó là tri thức, nhận thức, và năng lực đồng hành.
Hôn nhân không phải đường một chiều. Nếu quá sa đà chú tâm vào việc sẽ nhận được những gì, thì có thể bạn sẽ phải đánh mất nhiều hơn thứ mà bạn thu được.
St