08/01/2023
Em có một bà mẹ lười và vụng về!
Mẹ em lười biếng! Thật sự rất lười!
Mẹ ít sữa. Em không chịu bú bình. Vì không chịu được cảnh sau này phải đút từng thìa sữa cho em, mẹ quyết định cho em đi bộ đội (khóa rèn sữa của BATLOTE), từ khi em mới tròn ba tháng tuổi. Em đói, em khóc, bà ngoại thương. Bà đi kể hết với hàng xóm láng giềng là mẹ em ác lắm, rèn sữa cho con mà để con đói khóc, xót hết cả ruột. Mẹ em vẫn nhất quyết theo bằng được. Và thế rồi mẹ làm được, em cũng làm được. Từ một em bé uống 60 ml sữa trong 30 phút, em uống được 250 ml trong 4 phút.
Tiếp tục, trong khi các mẹ khác hầm xương, làm nước dashi nấu cháo, nấu đồ ăn kiểu Nhật xúc cho các bạn, mẹ em chọn cho em ăn theo phương pháp bé tự chỉ huy. Thế là tới bữa, mẹ chỉ cần luộc vài loại rau, nấu ít cơm, còn việc ăn là của em. Em tự cầm, tự bốc thức ăn, em có thể bôi thức ăn đầy tóc. Thật thú vị! Trong chuyến đi gần nhất của cả nhà, em đã làm các bác ở quán ăn phát hoảng. Các bác trách mẹ:
- Cháu xúc cho con chứ ai làm thế, bẩn hết người rồi kìa!
Nhưng chắc vì mẹ lười! Nên mẹ vẫn để em khám phá thức ăn. Phải chăng nhờ vậy mà 10 tháng em đã có thể tự cằm đùi gà ăn, hột xoài cũng chẳng làm khó em được. Giờ em đã lớn, em 19 tháng rồi, em biết dùng thìa, dùng đũa, mọi loại thức ăn không bao giờ làm khó được em. Quan trọng là em thích ăn gì thôi!!!
Trời ơi! Mẹ còn vụng về nữa các bác ạ!
Trong khi các bạn khác được mẹ bảo vệ nâng niu, che đầu mỗi khi đi vào góc bàn, gầm tủ. Thì em bị cộc đầu hoài (mà nhẹ thôi, chứ lần nào dễ bị va mạnh thì mẹ em đỡ rồi). Rồi mẹ sẽ dạy em cách cúi đầu khi đi vào gầm tủ thấp, em cũng lĩnh hội rất nhanh.
Em cũng hay được ngã nữa, nhưng sau mỗi lần ngã đó, em biết đứng dậy, đi vững hơn trên nhiều loại mặt phẳng.
Ah! Vừa sáng nay, mẹ cho em đi café, mẹ ngồi xa quan sát còn em chạy nhảy xung quanh và nghịch sỏi. Thế là em bị vấp sỏi, em té. Oh! Em thấy trò này vui nha. Em gọi mẹ, rồi em diễn lại cảnh vấp té cho mẹ xem. Em lại gọi bố và diễn tiếp cảnh đó. Thú vị ghê!
Hừm……..!
Nếu Xôi biết nói, liệu con có nói về mình như vậy không? Mình tin con sẽ nghĩ vậy.
Với một người lần đầu làm mẹ thì mình còn thật nhiều vụng về và bỡ ngỡ. Từ những ngày đầu hồi hộp ngồi bên con khi con ngủ, xem con có đang thở không? Con ngủ từng ấy phút đã đủ một giấc chưa? Sữa loại này con uống được không? Bỉm loại kia có ổn không? Vân vân và mây mây thứ để làm mình lo lắng.
Thế là mình và con đã cùng nhau trưởng thành, nhìn con mình học được nhiều điều. Từ một người lo lắng đủ điều, mình học được cách trao quyền cho con, để con được tự trải nghiệm, tự học, tự trưởng thành dưới sự chỉ dẫn của bố mẹ.
Xôi à! Bé yêu của mẹ! Cảm ơn con đã tới với mẹ! Chúng ta cùng nhau học nhiều điều thú vị nữa nhé!
Mong rằng mỗi chúng ta đều vững một niềm tin vào con và cả chính mình 😊
Nguồn: Hoàng Anh