AT Shop

AT Shop Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from AT Shop, Shopping & retail, Hanoi.

13/06/2019

Hóng mãi. Phần cuối. Hai người vợ

Con Diệu nhăn nhở: bà ấy có mà nghĩ được ra chắc? Tao cho mẹ chồng tao xem phim đấy. Lựa đúng lúc bà mẹ chồng Hàn Quốc lén cho con dâu uống thuốc tránh thai khẩn cấp khiến con bé sảy thai. Tao chỉ cần làm thế là mẹ chồng tao tự hiểu.

Con Hoà bấy giờ nổi máu điên. Tất thảy là vì nó đau đớn khi tận tai nghe được những câu nói mất nhân tính từ một con đàn bà đã làm mẹ như Diệu. Nó không thể ngờ vì tranh giành một người đàn ông không thuộc về mình mà con Diệu đang tâm hiến kế cho mẹ chồng cướp đi mạng sống của đứa bé chưa kịp chào đời.

Con Hoà xông vào đánh con Diệu.

Bao nhiêu uất ức trong người nó bấy giờ bộc phát.

Con Hoà đã bị điên.

Cả mấy đứa đánh nhau loạn. Con Hoà vừa chửi vừa đánh. Bạn con Diệu cậy đông người đánh lại nhưng con Hoà đâu phải dạng dễ bắt nạt. Trong lúc loạn con Hoà vơ ngay chiếc đĩa nhằm thẳng mặt con Diệu mà đập tới. Nó không kiểm soát nổi hành động nên vớ được cái gì nó đập cái đó. Trong đầu nó chỉ nghĩ tới chuyện giết chết con Diệu.

Kết quả con Diệu u đầu, chảy máu ròng ròng được đi đi cấp cứu còn con Hoà bị bắt lên công an.

Con Diệu làm lớn chuyện, ăn vạ và ra sức ép con Hoà vì tội đánh người gây thương tích. Gia đình con Diệu nhân đà này quyết ép con Hoà vào đường cùng. Vẫn may, cạnh con Hoà còn có Hiệu.

Lúc Hiệu và mẹ chồng lên gặp, con Hoà mặc dù căm hận tới tận xương tuỷ nhưng lại dằn lòng lại. Nó quỳ xuống xin lỗi mẹ chồng và mong bà tha thứ. Bà ta chắc rất ngạc nhiên với thái độ của nó bấy giờ. Nó cũng loáng thoáng nghe người ta nói lại với chồng nó: vợ cậu có biểu hiện thần kinh không bình thường, cậu đưa cô ấy đi viện kiểm tra đi.

Nó cười nhạt: bị điên, có lẽ nó bị điên thật sự. Có ai biết con mình bị người ta tính kế giết hại mà khônh điên cơ chứ?

Hiệu bảo lãnh được Hoà ra ngoài. Cái giá cho việc ấy chính là Hiệu phải nghiêm túc với mối quan hệ vợ chồng giữa Diệu và Hiệu.

Hoà biết chuyện nhưng lẳng lặng không nói gì. Nó còn chưa thể thoát khỏi dư âm chuyện cái chết của con nó. Lúc Hiệu về nhà nó không kể lại chuyện ồn ào ở quán ăn bởi nó không có chứng cớ. Nó suy nghĩ một đêm rồi nói với chồng: là em sai rồi, em muốn về nhà.

Nhà của nó nói đây chính là nhà chồng. Nó muốn quay lại ngôi nhà ấy, quay lại cuộc sống làm dâu bố mẹ chồng như trước đây.

Hiệu nghe vợ nói lúc đầu là sững sờ vì quá ngạc nhiên. Sau thì anh ta thấy mừng. Mừng vì cuối cùng Hoà cũng nghĩ thông suốt. Hơn nữa anh ta tin chắc Hoà đã ghen tới tột đỉnh nên quyết tâm về nhà giữ chồng, không tạo điều kiện cho Hiệu và Diệu đến bên nhau.

Tôi nghe nó nói chuyện sẽ về nhà chồng mà sốc. Chính thức tôi nghĩ rằng nó bị điên.

Nó gửi cho tôi icon mặt cười ngoác miệng rồi nhắn: bà mày điên thì sẽ giết hết tụi khốn ấy cho chúng đoàn tụ dưới suối vàng. Người điên không phải đi tù đâu mày ạ

- Vậy mày tính làm sao?

- Đợi rồi xem, tụi nó muốn gì tao cho tụi nó như ý. Còn con Diệu ấy hả, tao phải đùa cho đã đời rồi tiễn chân nó sau cũng chưa muộn.

Tôi không hiểu ý của nó sau cùng là gì. Tôi khuyên: mày dừng lại đi, giờ tiếc làm gì cái gia đình ấy nữa? Kể cả ông Hiệu có yêu mày nhưng sống với một người lập trường lửng lơ thế thì mày chỉ khổ thôi. Mày giờ còn trẻ, tiền của có, con cái cũng có. Mày còn mong gì nữa? Muốn có chồng thì ngoài kia khối người ăn đứt ông Hiệu....

Nó lại gửi cái icon cười dửng dưng. Tôi nhắn lại: điên!
- Ừ, mày nghe cho rõ lời con Điên lúc tỉnh táo nói đây: tao quyết giành lại quyền lợi tối ưu nhất cho con tao. Ai nói gì cũng vô dụng. Con tao mới là tất cả.

Nó quyết thế thì tôi biết làm sao? Tôi không phải người trong cuộc nên làm sao hiểu được cuộc sống của nó. Tôi thả con icon buồn. Nó đáp lại bằng con icon mếu cạnh 3 dấu hỏi chấm...

Con Hoà về lại nhà chồng khiến ai nấy đều sốc. Bố mẹ chồng nó bất ngờ tột độ. Con Diệu thì khỏi phải bàn, chắc hẳn nó phát điên.

Con Hoà chỉ lẳng lặng nói: chuyện thành ra như vậy chẳng ai muốn, giờ con nghĩ thông rồi. Con sẽ sống hoà bình với cô ta vì thằng Minh. Suy cho cùng thì trẻ con là tội nghiệp nhất. Đứa nào thiếu tình thương của bố mẹ cũng đều thiệt thòi cả.

Nó ngầm ý muốn mọi người hiểu rằng nó chịu nhịn vì con trai nó. Hơn nữa nó chấp nhận cuộc sống chung chồng với Diệu. Chính thức cuộc sống Hai người vợ bắt đầu.

Mẹ chồng nó chẳng biết có được con dâu Diệu thông báo cho cái tin tày đình khi chuyện bỏ thuốc tránh thai vào đồ ăn cho Hoà bị phát hiện hay không mà thái độ bà ta vẫn không thay đổi. Bà vẫn ngọt nhạt với Hoà như thể bà sống rất vị tha với con dâu.

Một thời gian sau, Hoà nhất quyết đến công ty làm cùng chồng. Hiệu thì không phản đối nhưng Diệu nhất quyết không nghe. Cô ta nói rằng công ty là vốn gia đình cô ta bỏ ra phần lớn nên không muốn người ngoài nhúng tay vào. Hoà khóc hết nước mắt vụ ấy với Hiệu nên sau cùng anh phải mở một cửa hàng nội thất cho vợ quản lý riêng, không liên quan gì đến công ty gia đình.

Hoà dĩ nhiên hài lòng với sự sắp xếp của Hiệu. Gia đình chồng thì được phen bát nháo vì Hiệu nhất mực bênh Hoà và đối xử không cân xứng giữa hai người vợ. Chính sự việc ấy khiến xóm giềng thường xuyên phải điếc tai bởi những bài chửi trơn tru như hát hay xuất phát từ mẹ chồng Hoà. Lâu dần mọi người chợt nhận ra mẹ chồng Hoà thớ lợ xấu tính chứ không tốt đẹp như những gì họ thấy. Làng xóm bấy giờ bắt đầu xôn xao nhiều hơn vì chuyện bà sống hai mặt. Cũng chẳng hiểu từ đâu có những thông tin nói xấu về gia đình chồng của Hoà bị người ta bêu ra đến như thế.

Hoà vẫn làm ăn bình thường, thi thoảng lại có kẻ chạy tới phá đám. Đỉnh điểm, có lần cửa hàng của Hoà bỗng dưng bị người xấu lần nữa tạt cứt. Đã thế kẻ tạt còn hiên ngang đứng trước camera thách thức: khôn hồn thì biến khỏi cái xứ này nếu không muốn thành chó.

Sau vụ ấy người ta đồn đoán do Diệu ghen ăn tức ở nên sai người phá đám vợ cả chặn đường làm ăn của Hoà. Có người ác ý còn nói Diệu to gan thế là do có mẹ chồng chống lưng. Họ nói gia đình chồng Hoà hám của nên mới để con trai hai vợ và đứa vợ lẽ tác oai tác quái như thế.

Bà mẹ chồng Hoà nghe chuyện tức quá đứng giữa ngõ chửi đổng: Bà là bà điên lắm rồi đấy nhá. Bà truyền đời cho cái lũ ăn không ngồi rồi, miệng không cất ở nhà mà theo phụ khoa đi chơi xa. Người ta nói cái đẹp đẽ khoe ra, xấu xa thì đậy lại. Đằng này tụi bay thích khơi khơi ra cho thiên hạ người ta chửi vào mặt. Tưởng thế là hay lắm đấy hả?
Rảnh rỗi thì ở nhà mà ngủ cho sướng cái thân, làm ơn đừng vác phụ khoa sang hàng xóm rồi dòm dòm ngó ngó như cú dòm nhà bệnh. Cẩn thận kẻo phụ khoa nó vật cái miệng, cái miệng lại cắn cái đít người ta ăn vạ là bà nguyền rủa mày biến thành lũ chuột chù. Bà bó tròn lại bà nhét hố xí nghe không?

Chồng Hoà không lo cửa hàng bị phá mà chỉ lo con Hoà bị thương. Anh ta vốn có sức lo cho Hoà nhưng tại Hoà muốn có công việc cho khuây khoả. Hoà bàn với chồng mở cửa hàng bí mật, không thông báo cho gia đình biết, tránh bị Diệu phát hiện lại quấy nhiễu.

Dĩ nhiên Hiệu nghe theo Hoà. Chuyện tạt cứt vào cửa hàng mấy lần anh ta cũng đoán chắc do Diệu làm và từng dằn mặt Diệu nhưng cô ta dửng dưng như không. Có lần Hiệu hùng hổ tới quát mắng thì Diệu gân cổ lên cãi chuyện đó cô ta không làm. Tuy nhiên chỉ có đứa con nít mới tin lời Diệu nói.

Công việc ổn định, tiền bạc tự do, Hoà giành thời gian cho bản thân nhiều hơn. Thay vì trước đây Hoà đầu tắt mặt tối chỉ lao vào kiếm tiền thì nay Hoà chăm chút cho mình. Nó chịu khó mua sắm cho bản thân và giành thời gian chăm sóc sắc đẹp. Lần đầu thấy nó xuất hiện trên facebook với diện mạo mới mà tôi đã giật mình.

Tôi hơi đứng hình vì không tin vào mắt mình những gì nhìn thấy trên news feed. Tôi ib hỏi: mày bị thần gì nhập mà thay đổi ác thế?

-???
- Thấy xinh hơn nhiều, như hót gơ

Nó cười ngoác miệng điện thoại cho tôi: sao, nhìn được không? Chị đây mới trùng tu nhan sắc.

Tôi giật mình hơn khi nghe nó tuyên bố số tiền khủng mà nó mới bỏ ra trùng tu nhan sắc từ tắm trắng, phun môi, mày tới làm lại răng. Tóc tai cũng bồng bềnh và màu mè. Công nhận nó xinh gấp mấy lần ngày trước mặc dù trước đây nó đâu phải đứa xấu.

Nó nói với tôi: tao nghĩ thông rồi, chẳng tội gì mà phải cắm mặt vào kiếm tiền với hi sinh bản thân vì những điều không đáng có. Giờ tao cứ xinh hết cỡ, thích gì thì nhích đến, chẳng sợ bố con thằng nào hết.

- lão Hiệu nhìn mày thế này có ngất không?

- chỉ xót thôi, cứ bảo phun thế kia đau lắm. Lúc đi phun về tao sưng môi không ăn được nên lão lúi húi nấu cháo bưng lên tận miệng rồi thổi thổi quạt quạt cho nguội.

- nó kể chuyện chồng nó chăm như chăm con nít mà tôi cũng thấy nó hạnh phúc.

Tôi hỏi nó chuyện của nhà chồng. Nó đáp: thì vẫn vậy, mà cơm ai người ấy ăn. Giờ tao thuê giúp việc nhà nên tao không phải đụng tay chân tới cơm nước hay dọn dẹp nữa. Mẹ chồng không có cớ bóng gió.

Nó kể chuyện con Diệu cay cú khi thấy nó thay đổi diện mạo trở lên lung linh hơn nên cũng thay đổi.

Tôi ngạc nhiên: con Diệu đẹp rồi mà vẫn thay đổi nữa á?

- Ừ, bơm mông, nâng ngực, gọt cằm, nâng mũi tiếp. Nó càng làm trông càng giống con manocanh.

Phải công nhận là con Hoà thay đổi vài điểm nhìn xinh hơn gấp bội. Con Diệu vốn xinh xắn nhưng lại nghiện thẩm mỹ nên càng lúc càng đơ. Tôi chẳng hiểu nó đẹp theo chuẩn thế nào chứ trong mắt tôi nó chuẩn manocanh theo lời con Hoà nói.

Chuyện làm ăn thì Diệu bắt đầu kiểm soát Hiệu từng li từng tí do công ty làm ăn thua lỗ. Hợp đồng kí kết nhiều nhưng tiền gần như không có. Chính bởi chuyện tiền bạc nên Hiệu và Diệu không ít lần cãi nhau nảy lửa. Diệu quá quắt tới mức quát tháo Hiệu trước mặt bố mẹ chồng khiến ông bà cũng không mấy vui vẻ.

- Tiền công nhận có sức mạnh lớn thật. Con Diệu chửi như hát hay thế mà vẫn được yêu như bác Hồ.

Con Hoà cười: sau một bài chửi nó lại mang tiền với quà sang xoa thì ai mà không thích.

- Mày không học nó, lấy tiền mà mua tình cảm đi.
Nó phá lên cười: điên à, tao có tiền để cung phụng mẹ con tao cho sướng đời. Mấy câu nhiếc của mẹ chồng chỉ như gió thổi ngoài tai thôi. Tao nghe rồi quen, làm gì mà xoắn. Giờ chỉ không có tiền lo cho mình với con mới chết chứ vài ba câu chửi với cạnh khoé là con tép.

- Hỏi thật: mày với lão Hiệu có hạnh phúc không?

- Hâm! Không hạnh phúc mà tao đẹp chim sa cá lặn thế này hử? Tao phải khiến lão Hiệu mê vợ không dứt ra được. Một con Diệu chứ mười con Diệu tao cũng chấp hết.

Xưa nay nó vẫn mạnh mẽ như thế.

Thời gian trôi, con Hoà lao vào vòng xoáy hôn nhân và tiền bạc. Tôi và nó ít khi nói chuyện với nhau, căn bản là nó bận và thời gian ấy tôi bị trầm cảm phải đi điều trị. Thi thoảng lắm tôi và nó mới nhắn tin qua lại hỏi han tình hình của nhau. Nó nói cuộc sống vẫn ổn, mọi thứ vẫn theo đúng ý của nó, tôi cũng yên tâm.

Thế rồi, cái ngày định mệnh của nó cũng đến, ngày 15/10/2018, nó điện thoại cho tôi bật khóc nức nở mà tuyên bố: tao ly hôn rồi. Hôm ấy nó nhận được quyết định của toà án về việc ly hôn của hai vợ chồng. Nó đã khóc rất nhiều. Tôi nhận được tin mà khá sốc. Tôi từng nghĩ nó lựa chọn bám lấy gia đình ấy sẽ không dễ dàng gì buông tay vì tôn chỉ của nó chính là giữ bố cho con.

Tôi nghe chuyện không biết nói gì, chỉ lặng im nghe nó khóc. Sau cùng tôi chỉ biết nói: cố lên, mọi chuyện rồi sẽ qua.

Nó ngưng khóc nhưng vẫn nấc lên từng hồi: đáng lý tao phải nghe lời mày từ lâu. Nếu tao mạnh mẽ giũ bỏ thì tao đã không đau nhiều như thế, thằng cún của tao cũng không oan ức mà mất đi như thế...

Nó cứ tự trách bản thân nó rất nhiều. Tôi hỏi: vậy giờ mày ở đâu? Mày nộp đơn hay lão Hiệu nộp đơn.

- Là tao! Tao đơn phương ra toà. Lão hiệu không chịu kí đơn nên tao bị nhì nhằng mất mấy tháng.

Hoá ra con Hoà dứt tâm với chồng. Nó là người nộp đơn ra toà ly hôn đơn phương cách đó 6 tháng. Lão Hiệu một mực không chịu bỏ vợ nên mãi tới hôm đó mới nhận được quyết định của toà.

- Mày tiếc không?

- Tiếc thì tao đã không chủ động ly hôn toại nguyện cho lũ khốn nạn ấy rồi. Tao thà độc thân vui vẻ chứ ở cái nhà đấy tao không chết tức thì thằng Minh cũng bị những con thú đội lốt người ấy dạy hư. Tao ghê tởm họ nên mới chọn cách ly hôn để bảo vệ con mình.

- Lão Hiệu thì sao?

- Dĩ nhiên lão không đồng ý ly hôn nhưng bị tao ép. Suốt mấy năm qua lão mong có đứa con khác thay thế thằng cún đã mất của tao nhưng không được. Mày biết do đâu không?

Tôi làm sao mà biết được lý do tại sao nó không dính bầu chứ?
- Là tao tiêm thuốc tránh thai đấy.

Tôi lần nữa bị nó làm cho giật mình. Con Hoà kể chuyện nó sợ có con sẽ bị bà mẹ chồng độc ác và con Diệu hại chết nên cố ý tiêm thuốc tránh thai. Nó thà không có thêm con chứ quyết không để con nó gặp nguy hiểm. Đặc biệt hơn nó không muốn có thêm khúc ruột nào của nó chảy trong mình dòng máu của những con người ác độc ấy.

Chính vì sự việc nó tiêm thuốc tránh thai bị lão Hiệu phát hiện ra nên vợ chồng nó căng thẳng. Lần đầu tiên lão ấy quát tháo và suýt chút nữa tát nó khi nó vênh mặt lên nói: tôi không muốn đứa bé bị chết dưới tay người đàn bà độc ác mang tên bà nội trong cái nhà này.

Cái tát chưa kịp hạ vào má nó thì chân nó đã đạp thẳng vào người lão Hiệu: anh dám học đòi thói vũ phu đánh vợ hả? Tôi đánh chết anh luôn.

Nó nhào vào đánh chồng. Anh ta cũng không vừa gào lên túm lấy người nó hét lên: em điên rồi.

- Phải! Kể từ khi con trai tôi mất thì tôi đã điên. Anh có biết tại sao lần trước tôi đánh con Diệu phải nhập viện không?

Anh ta đơ mặt. Nó nói tiếp: chính miệng nó thừa nhận đã cho mẹ anh xem đoạn phim mẹ chồng bỏ thuốc tránh thai vào đồ ăn hại chết cháu nội đang trong bụng con dâu đấy. Mẹ anh đã học theo và trực tiếp giết chết con anh. Bọn họ là kẻ giết người.

Lão Hiệu lần này đơ hẳn. Lão bất động vài giây rồi lại lớn tiếng: em đừng ăn nói bậy bạ.

- Tôi biết là anh không tin vì không có bằng chứng nên lặng im nhịn bọn họ mà sống. Nay tôi không nhịn nữa. Lũ giết người ấy phải bị trừng phạt.

Con Hoà nói rồi đưa chồng nó xem một đoạn video có cả tiếng lẫn hình vô cùng sắc nét. Đoạn video chính là hình ảnh mẹ chồng nó đang khấn vái cầu xin tha tội bên nấm đất đắp mộ cho con trai nó.

- Bằng đó đủ chứng minh lời tôi nói hay chưa? Anh còn gì muốn nói thay mẹ anh nữa không?

Lần này anh ta quỳ gục xuống đất. Con Hoà ném lại cho chồng lá đơn ly hôn: ký đi, tôi không thể bắt anh bỏ mẹ nhưng tôi cũng không sống cùng ác quỷ được.

Nó nói rồi dắt con trai dọn khỏi nhà.

Đoạn vìideo ấy khiến gia đình chồng nó nổi sóng. Nó nói với tôi: tao dù có ra đi cũng phải khiến lũ ác ôn ấy sống day dứt cả đời.

Tôi bấy giờ mới bàng hoàng: vậy mày quay lại nhà đó để trả thù sao?

- Mày nghĩ là tao sẽ bỏ qua cho bọn họ hay sao? Tao phải để họ sống dở chết dở. Dù có đi tao cũng phải ở thế thượng phong và ngẩng cao đầu mà bước.

Những ngày sau này khi nó tâm sự với tôi, tôi mới hoàn toàn hiểu được cách suy nghĩ của nó. Ngay lúc nó phát hiện ra sự thật về cái chết của con trai nhưng do không có bằng chứng nên nó phải nhịn bọn họ. Đã vậy vì trả thù nên nó phải xuống nước với họ để trở về. Nó từng bước thưc hiện kế hoạch trả thù rồi tích cóp nguồn kinh tế đủ mạnh mới dứt khoát một lần ra đi như thế.

Nó kể với tôi chuyện nó giả vờ ngủ mơ rồi nửa đêm chạy ra ngoài gào thét gọi tên đứa con xấu số. Nó thậm chí thuê người về nhà cúng bái rùm beng mong con nó siêu thoát. Thầy bói còn nhất mực khẳng định rằng con nó oan ức nên hồn vía không siêu thoát.

Lúc lên đồng nhập bóng, thầy còn lên miệng nói rằng: con chết oan, mẹ hãy trả thù cho con.

Con Hoà đau khổ quằn quại hỏi con rằng ai làm hại con thì đứa bé không nói. Nó bốc trong túi ra một nắm hạt nhỏ xíu rồi bảo: trồng hoa này trên mộ cho con, nếu hoa nở màu đỏ thì con sẽ tìm kẻ hại chết con mà trả thù.

Làm lễ xong xuôi con Hoà tính mang hạt đi trồng nhưng mẹ chồng lại tranh phần đi gieo hạt. Nó biết mẹ chồng nó sẽ âm thầm đổi hạt và sẽ mời thầy pháp về trấn vong lại. Thầy pháp kia chẳng ai khác chính là người đã lừa gạt chồng nó khi trước. Thầy ấy còn bảo rằng gieo hạt trổ hoa trắng là đứa bé đã đi đầu thai, không còn luyến tiếc gia đình. Đáng tiếc, Họ không biết rằng trước lúc ấy nó đã gieo hạt hoa xuống trước nên dù có đổi hạt giống thì cây vẫn mọc lên và trổ hoa đỏ thắm.

Sự việc ấy khiến cho mẹ chồng nó bị hoang tưởng. Chẳng biết có phải những nụ hoa đỏ tươi nhú lên khiến bà ấy sợ hay có điều vô hình nào đó làm bà ấy kinh hãi mà nhiều ngày bà ấy cứ hét lên rồi lao khỏi nhà mặc trời mưa hay tạnh. Mặt mũi bà xuống sắc nghiêm trọng. Bà ấy hay lảm nhảm có kẻ bám theo đánh bà ấy. Chính sự sợ hãi và lo âu khiến bà ấy ăn không ngon, ngủ không yên. Sau cùng bà ấy đã phải ra mộ của con trai nó mà xin lỗi sám hối, mong thằng bé mau chóng đầu thai....

Tôi hỏi nó: mày tin là có linh hồn không?

- Có, tao rất tin. Tuy nhiên tao chưa một lần gặp được con tao dù chỉ trong mộng. Tao muốn thằng bé về gặp những kẻ ác thú ấy báo thù. Bọn họ phải sống không bằng chết tao mới hả dạ.

- có duyên ắt sẽ gặp. Đời có nhân quả báo ứng cả.

- Đợi được vạ thì má đã sưng, đợi được báo ứng thì chắc tao đoàn tụ với con tao mất. Vậy nên tao phải ra tay trước.

Nó nói chuyện với tôi khi sự việc đã giải quyết ổn thoả. Tôi chỉ biết lặng im lắng nghe. Nó bảo: thực ra mà nói nếu như lão Hiệu ba phải ấy mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn, lập trường vững vàng hơn thì chắc tao vẫn muốn giữ. Đáng tiếc lão không cho tao cái cảm giác an toàn. Đã vậy suốt ngày bị con Diệu nó ra yêu sách và vẫn phải đáp ứng nó. Tao ghét thái độ lồi lõm ấy nên chặt một nhát cho xong.

Hiện tại nó có nói gì cũng đều là chân lý hết. Lúc nó đòi ly hôn lão Hiệu còn đòi quyền nuôi con để ép nó không được ly hôn. Nó chứng minh tài chính dư sức nuôi con nên khi giải quyết vẫn ưu tiên cho phụ nữ. Tài sản chung chồng nó không chia vì chồng nó nói là công sức con Hoà tự gầy dựng, lão ấy không đóng góp và không có ý kiến.

Tôi chợt nhận thấy lão Hiệu đúng là vẫn yêu thương và luôn nghĩ cho nó là thật. Dù vợ chồng tới bước đường ly hôn anh vẫn muốn nó sống tốt nhất có thể. Vậy nhưng nhà chồng nó lại không như thế. Bà mẹ chồng không cho phép nó đứng tên cửa hàng nội thất. Bà ta nói cửa hàng ấy vốn của Hiệu nên phải trả lại nhà chồng. Con Hoà vui vẻ trả lại bởi nó còn 1 cửa hàng khác đang thuê người bán hàng nhưng không một ai biết. Đó là bí mật của nó với lão Hiệu.

Hoà trả lại cửa hàng cho nhà chồng nhưng lão Hiệu chẳng biết xoay tiền ở đâu cầm đến cho nó. Nó không lấy nhưng anh ta nói: đây là anh cho con, em cầm lấy gửi tiết kiệm cho con đi học. Sau này hàng tháng tiền ăn học của con anh sẽ chu cấp.

Tôi hỏi nó: mày biết lão Hiệu sẽ làm vậy đúng không?

- Ừ, cái cửa hàng ấy tao vốn chả thiết tha gì cả. Chẳng qua tao dùng nó rút tiền của họ thôi. Hơn nữa nhờ có nó mà con Diệu cũng bị nhiều phen khốn đốn.

Tôi ngạc nhiên lắm. Nó mới kể chuyện nó thuê người tự tạt cứt vào cửa hàng mình. Nghiễm nhiên nó làm nhưng kẻ phải chịu trận chính là con Diệu. Hoá ra nó dùng chính chiêu của con Diệu trị lại con Diệu. Lần đầu con Diệu tạt cửa hàng quần áo của nó, ai chẳng biết do con Diệu ra tay nên những lần sau với cách thức y chang vậy ai dám nghĩ không phải tác phẩm của Diệu?

Sự việc ấy cũng khiến tình cảm của Diệu trong gia đình chồng xuống cấp nghiêm trọng.

Con Hoà mạnh mẽ và dứt khoát. Nó quyết cho yêu ma về với ác quỷ. Nó từng nói với tôi: bọn họ về với nhau nhưng cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt được đâu. Tao đang chống mắt lên nhìn và chờ đợi.

Tôi hỏi nó tại sao lại tự tin đến thế? Nó chỉ cười: chờ đi mày, không còn lâu nữa đâu.

Tôi không biết nó lại toan tính điều gì nhưng nghe cách nói chuyện của nó chắc hẳn lại có bão tố. Tôi bảo: đã dứt thì cho dứt khoát đi, mày đừng nhập nhằng kẻo có ngày hối tiếc đấy.

- Yên tâm! Cái họ muốn chỉ có tiền. Vậy nếu không có tiền thì họ sẽ thế nào???

Hiện tại bạn tôi ly hôn được 8 tháng, là một người phụ nữ mạnh mẽ và yêu đời. Bạn không vướng bận gia đình nên càng ngày càng đẹp và tự tin hơn trước.

Diệu và Hiệu đã về chung một nhà nhưng đúng như bạn dự đoán rằng cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Công việc làm ăn của họ cũng không mấy thuận lợi.

Hiệu vẫn qua lại chăm nuôi con thường xuyên. Điều này khiến Diệu như phát điên. Cô ta thường xuyên điện thoại chửi bới Hoà và nói bạn quyến rũ Hiệu. Đây có lẽ là điều ngược đời và nực cười nhất trên đời. Đã vậy Hoà càng lúc càng xinh đẹp khiến Diệu ngày đêm lo lắng. Diệu đang tự dồn mình vào cuộc sống đầy toan tính và ghen tuông, có thể có được hạnh phúc như ý?

Khi câu chuyện này được đăng tải trên mạng xã hội, có nhiều bạn quen biết Diệu đã từng vào phá facebook tác giả. Họ nói Hoà đang trả thù bằng cách quyến rũ Hiệu.

Xin thưa rằng: thứ mà bạn tôi đã vứt bỏ thì có khi nào bạn ấy nhặt về hay không?

Còn chuyện vợ chồng bạn ly hôn nhưng chồng thăm nuôi con cái là chuyện hết sức bình thường. Tại sao cô ta lại cấm đoán không cho Hiệu tới thăm con?

Ngoài ra Diệu còn tung tin Hoà bắt cá hai tay, vừa quyến rũ Hiệu vừa quen 1 anh chàng mới. Quen hay không là chuyện riêng của Hoà. Diệu là ai mà có quyền xen ngang cuộc sống riêng tư của người khác? Hay bản tính ganh ghét lại nổi lên rồi tìm cách giật mất hạnh phúc của Hoà?

Hoà từng trả lời trên facebook bằng 1 đoạn stt: “Đứa nào thích đâm bì thóc chọc bì gạo thì đứng trước mặt tao mà nói. Loại núp xó xỉnh lâu lâu cắn trộm một cái chẳng khác gì cờ hó đâu. Cờ hó nó cắn là thẳng căng nó đớp chứ nó cũng chả thèm núp nên so với chó thì đúng là tội con chó.
Tao hiền thì để tao hiền cho tròn. Đừng chọc vào máu điên của tao. Một khi xác định điên thì gia phả nhà mày tao cũng lục lên chứ chả đùa nhá đồ chó.
Bà mày khinh!”

Có 1 bạn từng comment nhiều lần vào stt rằng: Cái Diệu sẽ báo cho bạn mới của Hoà biết chuyện Hoà còn qua lại với chồng cũ. Tôi đọc xong comment mà chỉ biết cười. Các bạn nghĩ sao về chuyện này?

Edit: hiện tại bạn tôi chưa quen người mới. Bạn nói: tao dại trai một lần còn đổ lỗi do non nớt chứ dại thêm lần nữa thì tao đúng là ngu dốt quá. Giờ bản thân tao sống vui vẻ, hạnh phúc bên chàng Minh của tao là đủ, mặc kệ thiên hạ có sóng to hay bão tố. Tao vẫn cứ là người phụ nữ hạnh phúc.

Bạn nói cũng đúng, hiện tại bạn đang đứng tên 2 bất động sản trên mặt đường lớn, 1 nhà ở trung tâm quận, 1 cửa hàng nội thất. Thu nhập của bạn trên 50 triệu 1 tháng. Bạn có con, có nhà, có tiền, có xe hơi, có tự do và niềm tin. Ai hạnh phúc bằng bạn?

Câu chuyện thực tế chưa tới hồi kết cho cuộc đời bạn vì cuộc sống còn tiếp diễn. Tuy nhiên một cái kết như vậy là như mơ với một số người bởi cuộc sống có quá nhiều bất hạnh. Các bạn nói muốn cho bà mẹ chồng chết, Diệu bị Hiệu bỏ vì thằng Bún không phải con Hiệu. Chuyện đó ko thể được bởi đây là 1 câu chuyện. Tuy nhiên nhân quả sẽ không bỏ qua cho họ, chỉ là nó tới hơi muộn một chút. Chúng ta cùng chờ xem☺️

H.Ế.T

06/06/2019

Hai người vợ : Chương 9

Nỗi đau nào so sánh được với nỗi đau một người mẹ khi đánh mất đứa con của chính mình. Mới hai ngày hôm trước thôi, nó vẫn khám thai định kì và thai khá ổn định. Có hay chăng là cơ thể của nó không nghe lời giống các bà bầu khác mà thôi?

Nguyên nhân do đâu mà em bé chỉ sau một đêm đã bỏ nó mà đi?

Nó gồng người lên chịu nỗi đau cả thể xác lẫn tâm hồn. Đau hơn khi bên tai văng vẳng những câu chửi bới, nhiếc móc của mẹ chồng.

Nó tự hỏi: có phải rằng con bỏ nó đi, phúc tinh của nhà chồng đã mất nên mẹ chồng nó thay đổi thái độ với nó hay không? Có phải nó là bà mẹ tồi tệ khi không thể cho con thành người?

Chồng nó nhận được tin chạy vội vào bệnh viện. Lúc bác sỹ báo tin người nhà có thể vào gặp sản phụ chồng nó nhào vào ôm lấy nó. Nước mắt nó dàn dụa khắp khuôn mặt tái nhợt vì đau. Chồng nó lau nước mắt cho vợ nhưng mắt anh ta lại ướt: vợ à, cố lên! Chúng ta con trẻ sẽ lại có thêm những đứa con khác.

- Con em đâu?

Nó ngước mắt lên chờ đợi câu trả lời của chồng.

Anh ôm lấy nó: con không có duyên với mình, anh sẽ lo hậu sự cho con thật cẩn thận. Chúng ta thành tâm rồi biết đâu ngày nào gần nhất con sẽ quay lại với chúng ta.

Nó khóc!
Chồng nó khóc!

Anh Hiệu bế nó rời khỏi phòng sinh. Mẹ chồng nó nhanh chân vào chuẩn bị giường. Bà ấy cũng đang khóc. Mắt nó liếc sang mẹ chồng và chờ đợi một trận rỉa rói vì nó không làm tròn trách nhiệm của người mẹ. Vậy nhưng không, mẹ chồng nó lại chẳng mắng nó câu nào. Thay vào đó bà bảo chồng nó: bóc trứng, bóc cho con Hoà chục quả trứng đi con. Ăn đi, ăn cho mau khoẻ.

Nó mở tròn đôi mắt vì ngạc nhiên trước thái độ của mẹ chồng. Nó đáp: con không đói!

- Không phải đói hay không đói, cái này là các cụ truyền kinh nghiệm lại. Mỗi quả con cắn 1 miếng thôi cũng được, còn lại thằng Hiệu ăn đi. Đây là mẹo thôi, cố ăn cho mau khoẻ.

Chồng nó nghe tới mẹo cho mau khoẻ liền nhanh tay bóc trứng. Tất cả do mẹ chồng nó chuẩn bị. Nó cũng căn mỗi quả một miếng nhỏ, ăn lấy lệ.

Mẹ nó cùng chị dâu cũng vào viện ngay lúc ấy. Hai bà thông gia gặp mặt nhau tuy không ghét bỏ nhau như trước nhưng vẫn không mấy có thiện cảm. Mẹ chồng nó chào hỏi vài câu qua loa rồi nói: bà ở lại với con Hoà, giờ nó còn yêu lắm. Tôi về lo hậu sự cho thằng bé. Có chuyện gì bà cứ báo lại cho tôi hoặc thằng Hiệu.

Con Hoà xin lại chiếc điện thoại. Mẹ chồng nó đáp: phụ nữ sinh xong yếu lắm, dùng điện thoại rồi sau này chưa già đã loà thì làm sao? Con kiêng đi cho lành. Đủ 3 tháng mười ngày muốn xem gì thì xem.

Nói rồi bà ấy về nhà lo hậu sự cho con trai nó. Nó nhìn ra cửa nước mắt cứ chực rơi.

Mẹ nó an ủi nó. Bà còn bảo nó phúc dầy nên được bà mẹ chồng thương con dâu.

Ngẫm lại thời gian trước đây khi hai gia đình còn xích mích, mỗi lần gặp nhau y như rằng lại nảy lửa. Từ ngày con Hoà về nhà Hiệu làm dâu dường như mối quan hệ hai gia đình được cải thiện rất nhiều.

Suốt thời gian ở viện con Hoà được chăm sóc rất cẩn thận. Mẹ chồng nó quan tâm tới nó và dặn dò mọi chuyện rất chu đáo. Nó nghĩ chắc do lúc biết tin đứa cháu chẳng còn, bà ấy sốc quá nên mới bị kích động mà nói ra những lời không hay như thế.

Con Hoà về nhà, mẹ chồng nó bắt nó kiêng kĩ như gái đẻ. Bà bắt nó kiêng tắm gội, kiêng sử dụng điện thoại, kiêng ăn uống. Hàng danh sách dài dằng dặc bà bắt nó kiêng. Nó nghĩ lại lần trước sinh thằng Minh, mẹ nó giúp được vài bữa còn lại nó tự thân vận động. Trong đầu nó chẳng có khái niệm kiêng khem là gì bởi làm gì có ai giúp để mà nó kiêng?

Lần này tuy là sảy thai nhưng nó lại được kiêng khem một cách thái quá. Nó khoẻ lại bắt đầu ra ngoài thì mẹ chồng nó lại mắng: mẹ nói chị Hoà không để vào tai có đúng không? Phụ nữ một lần sa bằng ba lần đẻ, đừng cậy sức mình trẻ mà coi thường.

Mấy người hàng xóm thấy vậy cũng về hùa mẹ chồng: mẹ cháu nói đúng đấy, phụ nữ mình quan trọng nhất là sức khoẻ. Cháu không kiêng khem sau này lại khổ cái thân.

Con Hoà bắt đầu rơi vào vòng kiêng khem chặt chẽ. Trời nóng, nó không được tắm gội. Người ngợm nó bí bách, bẩn thỉu nên bản tính trở lên nóng nảy. Mẹ chồng nó còn bắt Hiệu ngủ riêng sang phòng khác với thằng Minh.

Chồng nó cãi lại thì bà nói: đây là mẹ kiêng cho con Hoà. Cứ sau 3 tháng 10 ngày thì mẹ không cấm.

Hiệu lại răm rắp nghe theo lời mẹ.

Nó bị cô lập trong nhà, cả ngày giam mình trong bốn bức tường.

Ăn uống thì chỉ một món duy nhất: thịt rang gừng và vài cộng rau luộc, không có canh. Nó muốn ăn chung cùng gia đình nhưng mẹ chồng nó nói phải ăn như vậy sau này mới đỡ khổ.

Một tuần đầu nó chịu được nhưng càng ngày nó càng thấy sự vô lý trong cách kiêng khem của mẹ chồng. Nó lên tiếng thì bà lại bảo nó cãi. Chính bởi sự phản đối nhỏ nhoi ấy bà gán cho nó cái tội: láo toét!

Sự ghê gớm của bà dần bộc lộ khi bắt đầu ca thán, nhiếc móc nó chuyện con cái tới chuyện ngang ngạnh không chịu nghe lời. Nó mất con nỗi đau tận cùng, nó muốn quên đi thì bà lại bắt nó nhớ đến mỗi ngày.

Nhiều khi nó ở trong phòng, bà ngoài sân cứ vừa khóc vừa gọi tên thằng bé chưa chào đời đã mất của nó. Mình nó ở trong phòng lại thương con mà không kìm được nước mắt.

Nó bị cách li với mọi người, ngay cả cơ hội nói chuyện với chồng cũng hiếm dần đi. Chính xác nó bị cô lập trong ngôi nhà ấy. Ban ngày mẹ chồng nó hành hạ nó bằng hàng trăm ngàn các câu cạnh khoé. Nó là đứa thông minh, làm sao nó không hiểu mẹ chồng nó ám chỉ điều gì?

Ấy vậy nhưng khi chồng nó về thái độ của bà lại thay đổi 180•, mềm mỏng, ngọt ngào với con dâu. Nó bắt đầu ghê tởm sự sảo trá ấy. Nó bàn với chồng cho nó đến công ty đi làm cho khuây khoả, chồng nó lại không đồng ý vì nói nó cần phải nghỉ ngơi lấy lại sức.

Nó muốn dùng điện thoại để thi thoảng điện thoại cho chồng, cho bạn hoặc đọc báo thì chồng nó bảo: mẹ nói kiêng điện thoại vì phụ nữ sau sinh mắt kém.

Nói chung mọi thứ anh Hiệu phó mặc cho mẹ chồng chăm con dâu. Anh đi làm cả ngày làm sao mà biết ở nhà nó bị tra tấn ngầm khổ sở tới thế nào. Lúc nó uất ức không thể chịu đựng được nữa nói chuyện với chồng về chuyện xảy ra ở nhà, chồng nó lại cho rằng nó ích kỉ.

Anh ấy nói nó ích kỉ cũng đúng thôi, anh đi cả ngày, tối về chỉ thấy mẹ chồng phục vụ con dâu từng li từng tí. Anh nào nghe được những câu bà hành hạ nó khi anh vắng nhà. Bà còn tới mức đi khen con dâu với cả làng. Hàng xóm thấy bà chăm con dâu kĩ, đồn đại ra ngoài rằng bà mẹ chồng tốt, con Hoà tốt phúc về làm dâu nhà này....

Sau khi biến cố xảy ra, mẹ chồng trút giận lên Hoà bởi nó đánh mất phúc tinh của bà. Cái vấn đề là cách bà ấy trút giận ngầm lại chẳng giống ai. Thà rằng bà cứ chửi nó công khai nó còn đỡ khổ tâm. Đằng này cứ có mặt hai mẹ con thì bà chửi bới, chì chiết; có chồng nó ở nhà thì bà lại ngọt nhạt, quan tâm nó. Con Hoà vừa mất con vừa bị thái độ lồi lõm của mẹ chồng nên gần như phát điên. Cả ngày nó lải nhải rồi giam mình trong phòng. Chính xác lúc ấy nó bị stress do cú sốc mất con kèm với uất ức do mẹ chồng đem lại khiến nó rơi vào trầm cảm.

Sự việc ấy cũng đẩy nó và chồng vào cuộc chiến tranh lạnh do cả hai không hiểu nhau. Anh Hiệu trách nó không biết quan tâm tới cảm nhận của người khác trong nhà. Nó như kiểu bị bức cho phát điên lên. Dường như bức tường giữa nó và chồng được dựng lên vô hình mà nó không hề biết.

Nó có nói cho chồng nghe về mẹ chồng thì anh ta chẳng tin. Thậm chí bảo nó ác cảm với bà nên nói xấu bà. Anh ta tận mắt thấy bà đối tốt với nó. Tận tai anh nghe bạn bè, người quen, xóm láng nói mẹ chồng nó tốt, quan tâm và chăm sóc con dâu hơn cả nhà đẻ.

Đã vậy mẹ chông nó còn kiểm soát cả thằng Minh. Bà dạy cháu rằng mẹ làm mệt nên không được làm phiền mẹ. Bà đứa đón nó và cách ly luôn cả mẹ con nó. Thằng Minh trẻ con nên người lớn nói sao nó nghe làm vậy. Nó ngày thì đi học, tối về lại quấn quýt với bà nội. Con Hoà bị đẩy ra rìa, mất dần con trai lẫn cả chồng.

Cứ như thế bức tường chặn nó và chồng con cứ ngày một cao. Tới thời điểm nó không thể chịu được nữa thì nó tính toán đưa thằng Minh bỏ đi. Đỉnh cao chính là việc nó vô tình nghe mẹ chồng nói chuyện điện thoại với ai đó mà cười nói rất vui vẻ. Lúc bố chồng nó đột ngột lên tiêng: con Diệu nó nói gì mà bà cười tươi thế?
- Nó kể thằng Bún biết ngồi rồi, nó còn biết bốc thức ăn rồi trét đầy lên mặt mũi nữa. Tôi nhớ nó quá ông ạ.

Con Hoà sững người, hoá ra bao lâu nay họ đeo mặt nạ cho nó xem.
- Con Hoà xem chừng sắp không chịu nổi nữa rồi. Thằng Hiệu hình như bắt đầu thấy khó chịu mỗi khi hai đứa nói chuyện. Phen này tôi cho thằng quý tử của ông phải sáng mắt ra.

Chẳng biết bà ta tính toán kế sách hạ bệ nó thế nào. Nó cười nhạt và chọn đường lui cho mình. Với nó trở về ngôi nhà này là điều sai lầm nhất của cuộc đời nó. Nó cần phải cân bằng lại cuộc sống của hai mẹ con, làm chủ chính mình và thoát khỏi gia đình tai quái ấy.

Cái ác của gia đình chồng nó là đóng vai người tốt, tốt tới mức nó phát điên. Nó đợi lúc mẹ chồng nó không có nhà lén lấy hành lý của hai mẹ con rồi đón thằng Minh từ ở lớp mà đi luôn. Lúc ấy nó chỉ nghĩ phải thoát khỏi ngôi nhà ấy nếu không nó sẽ bị người đàn bà hai mặt ấy bức cho sống không bằng chết.

Mẹ chồng nó về nhà không thấy nó nên báo cho con trai. Hiệu về nhà ngay sau đó. Nó mang luôn hành lý của hai mẹ con đi từ khi nào. Trên người nó chẳng có điện thoại nên anh chẳng biết phải tìm nó ở đâu.

Nó không về nhà bố mẹ bởi nếu về thì nó cũng sống không yên được với bố nó. Chuyện xưa bố nó vẫn chưa tha thứ cho nó. Nó dọn về nhà Hiệu làm dâu càng làm bố nó thêm tức giận. Dường như bọn họ là hai thái cực, không thể dung hoà được với nhau.

Nó đưa con nó đến một nhà nghỉ thuê phòng ở tạm. Nó sắm một chiếc điện thoại mới rồi lên facebook xin số điện thoại của tôi.

Lúc nghe nó tâm sự tôi mới thấy kinh sợ những con người trong gia đình chồng nó. Sự giả dối tới mức thớ lợ của cái người mang danh mẹ chồng kia người ta càng nghe càng thấy ghê tởm.

Tôi hỏi: thế mày tính làm sao?

- Tạm thời tao ở đây rồi tính thuê nhà. Tao cần phải đi làm trở lại rồi cân bằng cuộc sống.

Tôi lo cho nó. Nó bảo: yên tâm, tao mới gần điên chứ chưa điên đâu. Tao sẽ sớm lấy lại tinh thần. Tao còn phải đấu lại với họ.

- Bỏ đi Hoà, đừng như vậy nữa. Mày cứ cố đấm ăn xôi vào cái gia đình ấy làm gì? Nếu trước đây mày dứt khoát sớm thì chắc đã không đau khổ đến thế này.

- Mày không hiểu đâu, con tao phải có bố.

Cái lý do duy nhất để nó duy trì mối quan hệ ấy chính là thằng Minh. Nó tới cùng vẫn là muốn cho con nó một gia đình trọn vẹn. Tôi dù có khuyên tới mức nào nó cũng chẳng chịu nghe theo.

Vài ngày sau anh Hiệu tìm được nó. Anh tới nói chuyện với nó và đón hai mẹ con về. Nó ương không chịu nghe. Anh trách nó: em còn tính làm gì nữa? Em thấy cả làng này có ai sướng như em không?

Cái sướng mà chồng nó liệt kê ra chính là: không phải kiếm tiền, ở nhà chỉ ăn với chơi, tất cả đã có nhà chồng lo. Nó sảy mà mẹ chồng chăm chút, kiêng khem chu đáo tới từng chân tơ kẽ tóc, hơn nữa mẹ chồng lại quan tâm đối xử tốt với con dâu, tới cả việc chăm con nó cũng không phải đụng tay vào bởi có ông bà lo.

Đấy, sướng quá mà!

Nó chỉ bảo: em từ nhỏ sống khổ quen rồi, em muốn đi làm, muốn chăm con như trước đây. Em muốn ra ở riêng như trước đây.

Chồng nó khó khăn lắm mới thuyết phục được bố mẹ đón nó về nhà và bỏ qua mọi chuyện nhưng nay nghe nó nói vậy thì thất vọng vô cùng. Trong mắt chồng nó bấy giờ chỉ thấy nó là con người ích kỉ và nhỏ nhen, hành động sốc nổi.

Nó biết thế nhưng nó kệ. Nó tin chắc chắn anh Hiệu sẽ không bỏ rơi me con nó, vấn đề là thời gian mà thôi.

Chồng nó về thì mẹ chồng nó lại tới. Bà ấy khóc lóc bù lu bù loa rằng nó ác, nó muốn gia đình bà xào xáo. Bà khóc lóc chán rồi chuyển qua trách móc nó. Từ trách móc rồi lại chuyển tới bới móc mọi chuyện của nó từ trước đến giờ. Bà ấy kể lể thói hư tật xấu của nó rồi nói nó không biết điều, sướng không biết đường sướng còn làm mình làm mẩy. Nó chỉ yên lặng lắng nghe.

Bà ấy nói một hồi chắc mệt nên dừng lại quan sát thái độ của nó. Nó vẫn dửng dưng như không. Bà ấy bị thái độ của nó làm cho tức giận. Bà điên máu chửi nó một trận tơi bời. Bà so sánh nó với Diệu: mày vốn chẳng bằng một cái móng chân của con Diệu. Sở dĩ tao chịu đón mày về bởi thằng Hiệu và cháu nội. Mày nghĩ mày danh giá lắm hay sao mà tao phải hạ mình đón mày về?

Các cụ bảo mẹ quý nhờ con quả không sai. Dù sao nó cũng sinh được thằng cháu trai cho gia đình họ.
Con Hoà cũng chẳng buồn đáp lại. Mẹ chồng nó nói tiếp: thứ đàn bà không có phép tắc như mày chẳng hiểu sao thằng Hiệu nó cứ lao đầu vào được. Con tao đẻ ra nhưng mắt nó mù mới nhìn trúng mày. Giờ mày đưa thằng Minh về nhà cho tao còn mày muốn biến đi đâu thì biến. Mày cút đi càng xa càng tốt. Còn chuyện mày muốn về nhà thì e rằng không có cửa đâu.

Con Hoà đáp: con không muốn về đó, con ở đâu thì thằng Minh ở đó.

- Ối làng nước ơi, mọi người ra đây mà xem thứ đàn bà mất dạy. Nó giờ lại còn cướp cháu nội của tôi đi. Đời thuở nhà ai con dâu trèo lên đầu lên cổ nhà chồng thế này không? Nhà tôi đúng là vô phúc quá!

- Mẹ đừng ăn vạ ở đây kẻo người ta cười cho đấy. Vốn dĩ đã không ưa nhau thì chúng ta không nên gặp nhau sẽ tốt hơn. Thằng Minh vẫn là con của anh Hiệu, là cháu của mẹ. Tuy nhiên nó là do con đẻ ra. Nó ở đâu là do con quyết định. Con của mẹ thì mẹ có quyền quyết định nhưng con của con thì mong mẹ đừng cướp quyền như thế.

Bà mẹ chồng bị con Hoà làm cho cứng họng. Bà ta hậm hực bỏ về và tuyên bố nhất định sẽ bắt thằng Minh trở về. Con Hoà chỉ cười nhạt với lý lẽ vô lý của mẹ chồng.

Nó không về, không ai ép được nó. Anh Hiệu vì thế lại lần nữa bị mắc kẹt giữa mẹ và vợ.

Con Hoà bắt đầu thuê mặt bằng tính kinh doanh trở lại. Nó có kinh nghiệm 8-9 năm trời kinh doanh quần áo nên chỉ cần tìm được mặt bằng nó sẽ nhanh chóng kiếm ra tiền và không phải phụ thuộc bất cứ ai.

Công việc vài tháng đi vào ổn định, nó chuyển trường cho con vào học tại trường tư thục và không cho phép bất cứ ai đón con ngoài bố và mẹ. Anh Hiệu ấy vậy mà một lần nữa chịu theo nó dọn ra ngoài. Chuyện ấy khiến cho bố mẹ chồng nó tức tới mức tuyên bố từ mặt con.

Có một điều nó vô cùng bất ngờ là nó chuyển đi thì con Diệu lại mang thằng bún trở về. Con Hoà lờ mờ nhận ra chuyện lần trước họ đã cố ý lập cái bẫy để nó lọt hố. Nó nghĩ tới đứa con xấu số của mình và không ít lần đặt câu hỏi: chuyện mình bị lưu thai liệu rằng có nằm trong kế hoạch của bọn họ hay không?

Nó bắt Hiệu cho địa chỉ thầy bói mà anh ta cùng mẹ tới đó 2 lần. Nó đến tận nơi gặp thầy mục đích xác minh xem thầy quả thật có giỏi tới mức đoán được quá khứ và tương lai của nó hay không.

Nó vào đặt lễ rồi đợi đến lượt mình. Thật bất ngờ bởi thầy bói ấy lại chẳng biết một chút thông tin gì của nó trong quá khứ giống như đoạn ghi âm Hiệu từng cho nó nghe. Thầy gần như chỉ nói dựa vào những câu nó cố ý để lộ ra. Nó vẽ ra viễn cảnh chồng đi làm kiếm được nhiều tiền và đang ngoại tình vì nó sinh con gái. Cô bồ và chồng đang sống chung với nhau bỏ mặc mẹ con nó. Thầy ấy vậy lại xoay hướng bảo rằng số nó phải hai lần đò và nặng đường gia đạo nên sau này sẽ khổ sở vì không kiếm ra tiền phải phụ thuộc chồng. Chồng nó sớm muộn gì cũng bỏ nó vì anh ta cần con trai chứ không yêu thương con gái. Cuộc đời nó sẽ vất vả vì số nó không thể sinh được con trai.

Nó nghe thầy phán mà muốn đập nguyên cái bộ bài tây vào mặt thầy nhưng nó phải kìm chế lại. Nó chỉ biết mỉa mai chính bản thân mình vì trò lừa của chồng và gia đình chồng. Họ ấy vậy mà dựng lên vở kịch để lừa đảo nó, khiến nó cảm động tới mức rơi nước mắt.

Nó trở về nhà, ghim chặt nỗi đau vào trong lòng. Nó tự hứa sẽ phải thật mạnh mẽ và ngẩng cao đầu lên sống thật tốt cho nhà chồng và con Diệu kia cả đời phải tức chết.

Tôi hỏi nó: mày thật sự muốn sống thế này sao?

Nó đáp: đồ khốn nạn đó, nó dám dỡn mặt với tao thì tao quyết không cho chúng nó toại nguyện. Riêng con Diệu thì đừng mơ lấy được Hiệu. Còn mối thù của con tao, nhất định tao sẽ khiến nó phải trả giá.

Con Diệu thấy con Hoà bán hàng trở lại, cửa hàng còn to hơn trước nên vô cùng tức giận. Nó ra sức phá đám việc kinh doanh của con Hoà. Có lần nó còn thuê bọn tới mua hàng rồi đánh chửi nhau đập phá quán. Con Hoà báo công an tới giải quyết thì bọn chúng lại cho mấy tên săm trổ đứng gần cửa hàng. Cứ có khách tới gần là bọn chúng hăm doạ khiến khách hàng sợ không dám bước chân vào shop quần áo của con Hoà. Dường như nó tìm đủ mọi cách để con Hoà không thể nào ngóc đầu lên được.

Con Hoà bị phá nhiều tới mức chán nản không muốn buôn bán. Nó chuyển hướng sang hợp tác với một người bạn mở xưởng may sỉ ở Hải An. Trước đây nó mua mấy mảnh đất bên ấy, ai dè họ làm đường nên đất của nó tăng giá gấp cả chục lần vào thời điểm mua. Hơn nữa đất nhà nó nghiễm nhiên ở ngay mặt đường lớn nên thuận lợi kinh doanh.

Một ngày nó hẹn bạn tới quán bàn bạc chuyện nhập máy móc về xưởng thì vô tình gặp con Diệu cũng đi ăn với bạn. Con Hoà vốn dĩ đặt phòng bên cạnh nhưng lúc đi ngang qua lại nghe đứa bạn nói với con Diệu: nghe mày nói con Hoà đó thế nào, hoá ra cũng không phải dạng tinh thần thép như lời đồn.

Con Diệu đáp: ôi dào, bà mẹ chồng tao chơi văn cao thế thì có trời mà đỡ.

- Mày may mắn là được lòng bà ấy chứ không chắc đéo gì sống được ở đó.

Con Diệu đáp: chủ yếu là bác hồ soi đường.

- Mà sao bà ấy nghĩ ra chuyện bỏ thuốc tránh thai khẩn cấp vào đồ ăn cho con vợ lão Hiệu ăn thế?

Con Hoà nghe tới đó thì bủn rủn tay chân. Hoá ra chuyện nó lưu thai tất cả nguyên do đều xuất phát từ kế hoạch bẩn thỉu của bà mẹ ck.

Address

Hanoi

Telephone

+84976038904

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when AT Shop posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share