21/01/2022
CON CŨNG CHỈ LÀ MỘT ĐỨA TRẺ.
Mình hay viết về gia đình, vì mình đã từng là một đứa trẻ, mình biết sự giáo dục của gia đình là vô cùng lớn và ảnh hưởng như thế nào đến tương lai, tính cách con người nếu thiếu sự quan tâm.
Đã có rất nhiều câu mắng chửi, ở đây có lẽ bạn sẽ thấy quen thuộc "con nhà người ta.." ,“trẻ con thì áp lực cái gì”, “sao mày ngu thế”, “có mỗi ăn với học mà không xong”, “tao nuôi mày ăn học bao nhiêu năm còn không tính toán”, “bố mẹ đã hi sinh vất vả vì mày như thế mà tự tử”, “đẻ ra cái loại mất dạy”...
Thử hỏi nếu bây giờ mình sinh ra một đứa trẻ không lành lặn, không thông minh giỏi giang, không xinh xắn, kém phát triển hay ốm đau bệnh tật và nó muốn tự quyết định cuộc đời của mình.
Thì liệu mình có chấp nhận, bao dung và đủ kiên nhẫn dạy dỗ nó mà không áp đặt, đánh đập và đóng khung với những quan niệm “phải như người ta” hay không?
Đã rất nhiều lần mình tự hỏi liệu mình sinh ra một đứa trẻ để làm gì?
Thế nhưng chỉ vì bạn bè có con hết rồi.
Sinh con cho vui cửa vui nhà ( như một món đồ chơi).
Để mai sau có người phụng dưỡng khi về già, để ông bà có cháu bế.
Hay chỉ đơn giản là cải thiện mối quan hệ trong gia đình, vợ chồng thậm chí là chọn lựa sinh con trai để nối dõi tông đường (còn chọn lựa giới tính nữa)
Hoặc là vì sự cố nào đó xảy ra, có thai trước hôn nhân thì rõ ràng đứa trẻ ở đây không có quyền lựa chọn và chỉ là mục đích cá nhân của người lớn mà phải không?
Đứa trẻ là MỘT CON NGƯỜI, một cuộc đời hoàn toàn mới, không phải món đồ chơi, cũng không phải phương thức mua bán đổi trác, bạn cảm thấy cuộc sống này khó khăn khổ sở khi làm cha mẹ thì đứa trẻ cũng vậy.
Thế hệ mình có lẽ không còn trời sinh voi sinh cỏ nữa rồi. Con mình, mình sinh ra thì hoàn toàn phải có trách nhiệm với nó. Nó cũng mới mẻ cũng chỉ là một tờ giấy trắng, không thể đùn đẩy cho ông bà, cho môi trường với vô vàn lý do rồi đổ tội cho những đứa trẻ chưa hiểu chuyện cần được giáo dục qua những câu từ của người khác rồi mặc định nó là người như thế.
Con cái là tấm gương phản chiếu rõ nhất của bố mẹ.
Những đứa trẻ sinh ra trong một gia đình bố mẹ yêu thương nhau, có đầy đủ sự giáo dục quan tâm từ gia đình, được tự mình quyết định con đường, mọi lời nhắc nhở của bố mẹ chỉ là sự góp ý thì luôn luôn có một thái độ sống khác so với những đứa trẻ bị bạo hành tinh thần, thể chất từ nhỏ và không được tự quyết định cuộc đời của mình, bị rằng buộc bởi đầy rẫy những trách nhiệm không đáng có.
Mình chỉ mong khi mà chúng ta sẵn sàng cha mẹ có thể tự trả lời cho mình câu hỏi là vì BẢN THÂN, CUỘC ĐỜI CỦA CON hay vì mình?
Mình thương bố mẹ vì bố mẹ lắng lo, cho bản thân tự quyết định cuộc sống, là hậu phương của mình, chưa bao giờ kêu ca hay đòi hỏi bất cứ thứ gì ở mình cả.
Chữ Hiếu nặng lắm có thể mình chưa có đủ kinh tế để mua thứ này thứ khác cho bố mẹ, nhưng mình sẽ báo đáp bằng cuộc đời hạnh phúc cho bố mẹ yên lòng chứ không phải cố gắng giống với một ai đó.
Còn nếu bố mẹ mình là một gia đình khác, đánh đập rượu chè cờ bạc rồi chửi bới con cái, bắt ép học cái này cái kia, nghỉ học sớm để đi làm, bắt lấy người này người kia và đặt nặng đồng tiền lên hàng đầu rồi mai sau lại bắt con cái báo hiếu vì tao đẻ ra mày, nuôi mày, hi sinh vì mày nên lớn nên mày phải trả nợ tao thì nếu là bạn, bạn có cảm thấy xứng đáng hay không? Hay đứa trẻ bên trong mình đang gào thét vì những tổn thương trong quá khứ.
Một đứa trẻ sinh ra là một món quà và thiên chức được làm cha làm mẹ là một điều vô cùng thiêng liêng lớn lao , thế nên hãy trân trọng món quà đó bằng cách nâng niu, nhẹ nhàng dạy dỗ con cái và làm những người cha người mẹ thật tốt nhé. Muốn con cái mình sống tốt là người tốt hãy là một TẤM GƯƠNG SÁNG nhé.
Mong rằng những bậc làm cha mẹ "tương lai" có thể cho con cái mình có một cuộc đời trọn vẹn.
Photo by Su shi Tran/ Khoi Nguyen
Bài viết : Hạ Mer