08/04/2025
Chép lại một đoạn mở đầu Naustet/Boathouse trong khi nghe Jon Fosse đọc Naustet trên tiếng kèn của Karl Seglem.
https://www.youtube.com/watch?v=cZen0VCSPbw
*
Nhà thuyền - Jon Fosse
Tôi không ra ngoài nữa, một cơn bồn chồn xảy đến với tôi, và tôi không ra ngoài nữa. Chính là mùa hè khi cơn bồn chồn ập đến. Tôi gặp lại Knut, tôi không gặp hắn ít nhất mười năm. Knut và tôi, chúng tôi đã luôn kề vai sát cánh. Một cơn bồn chồn đổ ập lên tôi. Tôi không biết điều đó là gì, nhưng cơn bồn chồn nhức nhối trong tay trái, trong những ngón tay tôi. Tôi không ra ngoài nữa. Tôi không biết tại sao nhưng vài tháng trôi qua kể từ lần cuối tôi ra khỏi nhà. Chính bởi nỗi bồn chồn. Đó là tại sao tôi quyết định viết, tôi sẽ viết một cuốn tiểu thuyết. Tôi phải làm gì đó. Cảm giác bất an này đang giết chết tôi. Biết đâu viết lách sẽ giúp được. Chính là mùa hè khi cơn bồn chồn ập đến. Tôi gặp lại Knut. Hắn đã kết hôn, có hai cô con gái. Khi còn nhỏ, Knut và tôi luôn sát cánh bên nhau. Và Knut rời đi. Tôi gọi tên hắn, nhưng Knut đã rời đi. Một cơn bồn chồn đổ ập lên tôi. Tôi nhìn theo lưng hắn. Tôi không biết nói gì, tôi vừa thấy Knut đứng đó, trên con đường, và rồi hắn khuất bóng dọc theo con đường. Tôi không gặp hắn từ đó. Knut, bạn tôi, tôi không gặp hắn ít nhất mười năm, và rồi tôi gặp lại Knut vào mùa hè. Vợ Knut. Một chiếc áo mưa vàng. Chiếc áo khoác jean. Đôi mắt cô. Knut là giáo viên âm nhạc, trở về nhà vào dịp nghỉ lễ. Tôi đã ngoài ba mươi và vẫn chưa làm được gì đáng kể cho đời mình. Tôi sống ở đây, cùng mẹ. Chính là mùa hè khi cơn bồn chồn ập đến. Tôi chưa bao giờ viết bất cứ điều gì trước đây, không bởi tự nguyện, tôi đoán hầu hết mọi người đều từng viết, viết thư, hay thậm chí làm thơ, nhưng tôi chưa bao giờ viết bất cứ điều gì. Đột nhiên, tôi chợt nghĩ rằng tôi có thể viết. Tôi phải làm gì đó, nỗi bồn chồn ứ tràn. Bỗng nhiên, tôi nghĩ rằng có lẽ tôi nên bắt đầu viết, sau khi cơn bồn chồn đổ ập lên tôi, tôi phải làm gì đó, phải kiềm chế nỗi bồn chồn trong lòng. Tôi chưa từng thực sự nghĩ đến khả năng của sự viết. Chưa từng trước nỗi bồn chồn này. Nỗi bồn chồn chồm lên tôi hết lần này tới lần khác, nhất là vào những buổi tối, đó từng là khoảng thời gian dễ chịu nhất trong ngày, nhưng giờ những buổi tối thật nôn nóng, thật hoàn toàn nôn nóng. Tôi cần kiếm việc để làm, nên tôi quyết định viết. Biết đâu viết lách sẽ giúp ích, sẽ xoa dịu nỗi bồn chồn. Tôi không biết. Nhưng nỗi bồn chồn này, điều tôi không thể rũ bỏ, biết đâu tôi có thể chịu đựng điều đó nếu tôi viết. Có lẽ mọi sự sẽ khác. Bất luận thế nào sự viết có thể xoa dịu nỗi bồn chồn này trong một vài giờ. Tôi không biết. Bởi nỗi bồn chồn này không thể chịu nổi, và đó là tại sao tôi đang viết một cuốn tiểu thuyết. Tôi ngồi đây. Một mình. Tôi ở đây. Chính bởi sự bất an này. Tôi ngồi đây trên gác mái, trong nhà tôi, và tôi viết. Tôi cảm thấy không quá tệ, tôi nghĩ ý tưởng viết tiểu thuyết cũng khá thông minh, mặc dù tôi chỉ mới bắt đầu viết. Nỗi bồn chồn thật không thể chịu nổi, đó là tại sao tôi phải viết. Tôi ngồi đây trên gác mái, có hai phòng riêng, và tôi có thể nghe thấy tiếng mẹ đi lại dưới tầng. Qua tấm sàn, tôi có thể nghe thấy tiếng tivi. Đời tôi về cơ bản là ổn. Tôi có cây đàn ghi ta. Tôi có một dàn âm thanh nổi cùng những đĩa nhạc. Tôi có sách. Không phải quá nhiều, nhưng tôi vẫn đọc kha khá dù tôi chủ yếu mượn sách từ thư viện. Tôi đọc khá nhiều. Tôi có thể nghe thấy tiếng mẹ đi lại dưới đó. Tôi sống cùng mẹ, mặc dù tôi đã ngoài ba mươi. Mẹ tôi không già đến thế. Chúng tôi sống khá hòa thuận, thực sự chúng tôi đã sống cùng nhau cả đời. Chính mùa hè này, tôi gặp lại Knut. Khi chúng tôi còn nhỏ, Knut và tôi thường ở cạnh nhau. Tôi chưa làm được gì đáng kể cho đời tôi. Mẹ tôi. Người mẹ đang đi đi lại lại dưới đó. Mẹ tôi nhận lương hưu hàng tháng, mẹ mua thức ăn và mẹ nấu, và mẹ trả những hoá đơn sinh hoạt, tiền điện, tiền cước, mẹ giữ cho nhà cửa ngăn nắp, giặt đồ cho tôi và hầu như lúc nào cũng cằn nhằn. Và tôi chẳng làm được gì đáng kể cho đời tôi. Có lẽ điều đó làm mẹ tôi lo, hoặc không, có lẽ điều đó không làm mẹ lo đến thế, mẹ nói đi nói lại rằng tôi cần kiếm việc, tôi không thể cứ ngồi trên gác và gảy ghi ta, mẹ nói, nhưng khi đó, mẹ vừa nói vừa cười, và tôi không biết liệu mình có nên tin lời mẹ không, hơn nữa, thi thoảng tôi cũng làm một vài việc hoặc ít nhất là trước đây, trước khi nỗi bồn chồn đổ ập lên tôi và tôi quyết định không ra ngoài nữa, trong khi trước đó, tôi thường ra ngoài đi chợ cho mẹ, chẻ củi, suốt mùa đông tôi lo củi lửa, thu sang tôi giúp mẹ hái quả mọng, tôi câu hết số cá mà chúng tôi đã ăn, và đôi khi tôi thậm chí còn kiếm được một chút tiền, tôi đã làm nhiều công việc lặt vặt trong đời, và hầu hết số tiền tôi kiếm được đều đến từ việc chơi nhạc ở các buổi khiêu vũ, điều tôi đã làm không ít. Tôi chơi ghi ta, và một người giáo viên ở trường trung học địa phương chơi đàn phong cầm. Ông ta tên là Torkjell. Thế nên chúng tôi được gọi là Bộ đôi Torkjell. Chính bởi nỗi bồn chồn, nỗi bồn chồn không chịu buông tha tôi. Giờ tôi không đi ra ngoài nữa. Điều đó có nghĩa là tôi không thể duy trì nguồn thu nhập vốn khá khiêm tốn mà tôi từng kiếm được trước đây. Điều đó cũng không tốt cho nhóm nhạc mà tôi từng tham gia. Gần đây, tôi từ chối một số buổi biểu diễn và tôi cũng chẳng buồn đi tập. Bộ đôi Torkjell. Sự thể là vậy. Chúng tôi chơi nhạc chủ yếu ở các đám cưới, thi thoảng tại những buổi khiêu vũ. Bộ đôi Torkjell. Đó là những gì được ghi trên các tấm áp phích, với nét bút lông đỏ và đậm. Chính bởi nỗi bồn chồn này, tôi đã ngừng việc ra ngoài. Đã lâu rồi tôi không ra ngoài. Mùa hè này, tôi gặp lại Knut, và tôi đã không gặp hắn ít nhất mười năm, hắn đã kết hôn và có hai đứa trẻ. Knut và tôi đã từng kề vai sát cánh. Chúng tôi chơi với nhau, và lập ban nhạc cùng nhau. Knut đã trở thành một giáo viên âm nhạc. Chính khi tôi gặp lại Knut, cơn bồn chồn này xảy đến với tôi. Knut và tôi quyết định lập một ban nhạc rock cùng nhau. Bạn tôi, Knut. Hắn về thăm nhà vào mùa hè cùng vợ và hai cô con gái nhỏ. Hắn có hai cô con gái. Tôi không gặp hắn ít nhất mười năm. Tôi thấy Knut nhảy với một người bạn học cũ, họ học cùng lớp. Knut đã trở thành một giáo viên âm nhạc. Mùa hè này, hắn về thăm nhà. Tôi đã gặp Knut vào mùa hè. Đó chính là lúc cơn bồn chồn này ập đến.