30/05/2025
Mình dạy gì cho con?
Thật ra, mình không dạy trước điều gì cả. Bởi vì biết trước không làm nên sự giỏi giang, mà đôi khi chỉ tạo ra ảo tưởng về năng lực của bản thân. Mọi thứ sẽ đến khi con thực sự cần.
Mình cho con làm quen với sách trước tiên, không phải để biết chữ, mà là để cảm nhận. Tuy nhiên mình phải đọc thì con mới sẽ đọc. Ba mẹ là tấm gương phản chiếu cho con, mình luôn khắc ghi câu nói ấy. Không có bất kì điều gì được hình thành từ con trẻ mà không qua quan sát thụ động và thẩm thấu bị động.
Trẻ con có muôn vàn cách đọc riêng cho mình: bằng mắt, bằng trí tưởng tượng, bằng cảm xúc thông qua từng hình ảnh, từng trang sách. Một cuốn sách không bao giờ chỉ có một câu chuyện, vì mỗi đứa trẻ đều có khả năng viết tiếp câu chuyện ấy theo cách riêng của mình, không ai giống ai.
Rồi một ngày, khi con chăm chú quan sát con chữ, lắng nghe âm thanh từ giọng đọc của mình và đặt hàng ngàn câu hỏi, mình không vội đưa con đến lớp học chữ. Thay vào đó, mình gợi ý:”Tiếng Việt hay ha, con có muốn thử tìm hiểu cùng nhau không? Mẹ có thể chọn cho con một quyển sách phù hợp từ kinh nghiệm của mẹ.”
Nếu con chưa muốn, mình chờ. Nếu con gật đầu, mình sẽ chọn cho con một quyển sách dạy chữ, chỉ là một cánh cửa mở, không có áp lực ở đó.
Hãy có trong nhà thật nhiều giấy trắng, vì trẻ con thích sự khởi đầu tinh khôi ấy. Con tự chọn cho mình một góc học theo bạn là chill nhất, cùng cây bút được mình tặng hôm trước và cả quyển sách mẹ vừa mua.
Kết quả là?
Một trang A4, do cô bé 4,5 tuổi khi ấy trình bày, là sơ đồ tư duy về hệ chữ tiếng Việt theo cách rất riêng của mình sau hai tiếng đồng hồ tỉ mẩn, say mê lật từng trang sách.
Không ai bắt buộc, chỉ có sự tự nguyện và niềm vui học hỏi.