30/01/2020
NHẢY NHẢY NHẢY _ HARUKI MURAKAMI.
GIÁ : HẾT.
Tác phẩm mới nhất của Haruki mà tôi đọc là Nhảy, nhảy, nhảy.
Tôi đọc nó trong thời gian ôn thi đại học.
Đã từng nếm mùi, nên tự nhủ sẽ đọc sau khi thi xong.
Ai dè cầm lòng chẳng đặng, tôi đã đọc nó ngay trước khi thi có mấy ngày.
Nhưng trái với tinh thần căng thẳng và cảnh giác cao độ, cuốn sách này quả thực mềm mại hơn nhiều so với những gì tôi “sợ”. Nó khác với sự dữ dội đến thắt lòng của Kafka, mà vô cùng trong sáng. Quả thực tôi rất bất ngờ. Có gì đó đằm hơn, sâu hơn, và “người” hơn.
Có thể hiểu nội dung qua lời của nhân vật chính: “Tôi không gắn chặt mình theo một khuôn mẫu ,” tôi nói. Chẳng qua chỉ giống như khiêu vũ vậy thôi. Đó là thứ mà cơ thể ông ghi nhớ. Đó là một thói quen. Nhạc nổi lên, cơ thể sẽ nhún nhảy theo. Chẳng liên quan đến việc có gì khác đang xảy ra. Nếu tôi phải đương đầu với quá nhiều việc cùng một lúc, không chừng tôi sẽ phải phá bỏ các bước quy ước của mình. Tôi vụng về, không phải kẻ thức thời.”
Cuốn sách đúng như thế, nhạc nổi lên, mọi người bước vào khiêu vũ, từng người từng người, và họ lần lượt đổi bạn nhảy. Qua vòng khiêu vũ như thế, họ kết nối với nhau, giao tiếp với nhau theo các chiều không gian khác nhau. Họ bị cuốn vào đời nhau theo cách như thế đấy.
Câu chuyện mở ra bằng tiếng khóc văng vẳng mà nhân vật chính nghe thấy trong mỗi cơn mơ, về khách sạn Cá heo tồi tàn mà anh từng ở với cô bạn gái. Anh đã có quãng thời gian tồi tệ trong quá khứ, đã từng tách mình khỏi cuộc đời. Nhưng sau khi con mèo anh nuôi chết, anh ta tự nhủ đã đến lúc tái hòa nhập cộng đồng. Tôi thích cái cách mà tác giả đẩy anh ta: cái chết của một sinh linh. “Chết không phải là hết, mà là bắt đầu cuộc sống mới tốt đẹp hơn” – đây là câu nói yêu thích của tôi, nó được khắc trên bia mộ của Fabre, nhà côn trùng học nổi tiếng người Pháp. Quãng thời gian nhân vật chính sống đơn độc cùng con mèo, nó như là thứ giao ước vậy, chỉ cần một thứ mất cân bằng, mọi thứ đều bị phá tan. Và nó đã vỡ. Anh chàng lại tiếp tục quãng đời bỏ dở trước đấy, lại điên cuồng làm việc với sự tỉ mỉ tận tâm trong từng công việc, thứ công việc mà anh gọi là “xúc tuyết”. Trong quá trình tìm hiểu về tiếng khóc, anh đã gặp những con người, dù từng xuất hiện trong cuộc đời anh hay chưa, đều gây ảnh hưởng lên anh cũng như anh tác động lên họ. Theo tôi, nó đều tốt cả, dù nó có kết thúc bằng cú lao xe xuống biển đi nữa, thì đó cũng là sự giải thoát đầy khoan khoái.
Rừng Nauy nổi tiếng trong giới trẻ vì các cảnh s*x. Chưa đọc nên tôi không dám có đánh giá. Nhưng trong cuốn sách này, s*x không phải thứ dung tục, nó chỉ đơn giản là phương cách giao tiếp với nhau, tự nhiên tựa như hít thở và nói chuyện vậy.
Đọc cuốn sách này, có thể bạn cũng như tôi, tìm thấy một chút bản thân mình qua từng tính cách, từng câu nói. Cũng có thể học được vài điều để chiêm nghiệm về cuộc đời, cách đối nhân xử thế, giá trị của sự hối tiếc, cảm thấy được đồng cảm và an ủi. Qua cái cách đối xử nghiêm khắc mà nhân vật chính đối với cô bé 13 tuổi Yuki, tôi cảm thấy như thế đang nói với riêng tôi vậy. Đúng, con người ta chỉ sau khi chuyện đã rồi mới cảm thấy hối tiếc, mới thấy lỗi lầm, mới thấy sự bất công và đưa ra cái giá rẻ mạt để tiếc nuối, nhưng đó chỉ là để an ủi cho sự áy náy của bản thân. Không, rất tiếc là bạn còn chẳng có quyền mà hối hận nữa. “Có thể chú đã quá khắt khe với cháu. Nhưng nghe này, chú không quan tâm người khác nghĩ gì. Chú không muốn nghe những lời như vậy từ cháu. Cháu không nên dễ dàng nói ra những lời như vậy, cứ như nói ra là có thể giải quyết được chuyện gì ấy. Chúng không mang lại điều gì đâu. Cháu nghĩ là cháu thấy mình có lỗi với Dick, nhưng chú không tin cháu thực sự thấy như vậy. Nếu chú là Dick, chú sẽ không muốn sự hối tiếc dễ dàng này từ cháu. Chú không muốn nghe người ta nói những câu như: ‘Ôi, tôi đã cư xử thật tồi tệ’. Vấn đề không phải là cách cháu thể hiện nó ra, mà là công bằng. Đó là điều cháu cần phải học.” Quả thực nếu thấy có lỗi, cứ day dứt cả đời, và từ đó nghĩ kĩ hơn về hậu quả trong từng việc làm, từng lời nói, để từ đó đối xử tử tế hơn với người đến sau. Bởi vì, “cuộc sống là một thứ mong manh hơn chúng ta tưởng.”