Halley's

Halley's Sách cũ và nhiều hơn thế! Mình từng rất thích sở hữu một tủ sách riêng, chỉ có sách của mình, chỉ những cuốn mình thích.

Hồi nhỏ, mình toàn đọc truyện tranh cũ, lớn tí nữa thì đọc sách cũ, có mấy cuốn long bìa, rách giấy hết cả, phải dùng móng tay mà lật kẻo đụng mạnh thì nát. Đến cả sách giáo khoa cũng cũ, phải qua mấy đời anh chị mới tới tay mình. Sau này đi học đại học, có của để dành, mình mới biết trích ra một khoản để mua sách, tự sắm cho mình cái tủ sách nhỏ nhỏ, đọc đi đọc lại. Cơ mà, sách mới, nó không có h

ơi người như mấy quyển gắn với tuổi thơ của mình. Đọc sách cũ, mình thấy được chủ cũ giữ gìn ra sao, chủ cũ thích đoạn nào, lâu lâu còn thấy vài cái note dễ thương, vài hình vẽ vẩn vơ trong đó. Cũng giống như đọc sách giáo khoa cũ, chúng không ít lần cứu cánh mình khi chủ cũ ghi sẵn đáp án cho bài toán hay câu trả lời bài lịch sử :)) Nói chung là với mình, mỗi cuốn sách cũ mang một cái hồn trong đó, không chỉ là mùi giấy mới, mực mới, không chỉ là cái bìa bóng loáng không nếp nhăn, trong sách cũ còn có kỉ niệm, còn có hơi người. Nhưng dạo này lại cảm thấy chi bằng mình chia sẻ với mọi người để cái hồn trong những cuốn sách đó truyền sang người khác có vẻ hay hơn. Đó là lần đầu tiên mình quyết định bán lại mấy cuốn sách cũ của mình, rồi đến lần thứ hai, sắp sửa có lần thứ ba… Rồi mình nghĩ, hay là mình làm luôn một cái gọi là dịch vụ luân chuyển sách cũ, để mấy cuốn sách không phải nằm co ro trên ngăn kệ đầy bụi nữa mà đến được tới tay những người muốn đọc khác. Rồi cái ý tưởng Tiệm sách cũ Halley’s ra đời, và sẽ phát triển cùng cái đam mê đọc sách của tất cả mọi người, hi vọng vậy :D

Album này có hơn 20 quyển thôi à, là những quyển mình mua và đọc trong 2017, có mấy quyển mua ở tiệm sách cũ nên hơi tàn...
30/01/2018

Album này có hơn 20 quyển thôi à, là những quyển mình mua và đọc trong 2017, có mấy quyển mua ở tiệm sách cũ nên hơi tàn tạ nhưng hay và quý lắm. Thời gian này mình đọc báo với sách đi mượn là chủ yếu, nên tủ sách hơi nghèo nàn, toàn là tiểu thuyết, truyện kinh điển với mấy quyển bên Gam7. Mấy cuốn cuối là sách TGM xuất bản, em trai mình đọc chớ mình hông có đụng nên hông có review gì cả. Anh em muốn hốt các bạn í về thì chọn một quyển từ tủ sách của bạn ra để đổi với mình hén, mình hông có bán đâu hehe. Đổi sách, tiện gặp nhau cuối năm, nói chuyện vài ba câu cho vui, nha

13/07/2016

[Đọc sách mỗi ngày] [Chuyến phiêu lưu diệu kỳ của Edward Tulane]
Chương Ba
“Nó được đặt tên là Nữ Hoàng Mary,” cha Abilene nói, “và con sẽ cùng cha mẹ rẽ sóng theo con tàu tới Luân Đôn.”
“Thế còn bà Pellegrina thì sao ạ?” Abilene hỏi. “Bà không đi cùng mọi người,” bà Pellegrina đáp. “Bà sẽ ở lại đây.”
Edward, tất nhiên rồi, chẳng hề lắng nghe. Chú thấy những câu chuyện quanh bàn ăn ngớ ngẩn tới tội nghiệp; trên thực tế, nếu có thể thì chú sẽ tỏ ra mình chẳng thèm lắng nghe. Nhưng rồi Abilene đã làm một điều bất thường, một điều khiến chú phải chú ý. Khi cuộc trò chuyện về con tàu vẫn được tiếp tục, Abilene với tới Edward, nhấc chú ra khỏi ghế và giữ chú đứng trên lòng mình. “Thế còn Edward ạ?” Abilene nói, giọng cô bé ngân cao đầy nghi ngại. “Nó thì sao, con yêu?” mẹ cô bé hỏi. “Edward có được đi tàu Nữ hoàng Mary cùng chúng ta không ạ?” “Ờ, tất nhiên rồi, nếu con muốn thế, cho dù con đã hơi quá lớn để chơi với con thỏ sứ như thế rồi.” “Vớ vẩn nào,” cha Abilene vui vẻ cắt ngang. “Ai sẽ bảo vệ Abilene nếu Edward không ở đó cơ chứ?”
Từ vị trí thuận lợi trên lòng Abilene, Edward có thể nhìn thấy toàn bộ bàn ăn trải rộng trước mặt, xưa nay chú toàn ngồi trên chiếc ghế dành riêng cho mình cho nên cảnh này chú chưa nhìn thấy bao giờ. Chú nhìn lên những chùm ánh sáng lấp lánh tỏa ra từ đồ bạc và ly tách, chén đĩa. Chú nhận ra cái nhìn chiếu cố giễu cợt của cha mẹ Abilene. Và rồi mắt chú bắt gặp ánh mắt bà Pellegrina. Bà lão đang nhìn chú bằng đôi mắt của một con đại bàng thảnh thơi buông mình giữa không trung nghiên cứu con chuột dưới mặt đất. Có thể lớp lông trên tai và đuôi Edward, và những sợi lông quanh mũi chú vẫn lưu giữ lại ký ức lờ mờ nào đó về cảm giác bị săn đuổi, một cơn rùng mình chạy dọc người chú. “Đúng,” bà Pellegrina nói, không rời mắt khỏi Edward, “ai trông chừng Abilene nếu con thỏ không ở đó?”
Đêm đó, khi Abilene lại hỏi, như cô bé vẫn hỏi hằng đêm, liệu bà có kể câu chuyện nào không, thì bà Pellegrina đáp, “Đêm nay, tiểu thư yêu quý, sẽ có một chuyện kể.” Abilene ngồi dậy. “Con nghĩ Edward cần được ngồi đây với con,” cô bé nói, “thế thì em ấy mới cùng nghe kể chuyện được.” “Bà nghĩ đó là cách tốt nhất,” bà Pellegrina đồng ý. “Đúng, bà nghĩ con thỏ cần phải được nghe câu chuyện này.” Abilene nâng Edward lên, đặt chú ngồi cạnh cô bé trên giường, và sắp xếp chăn nệm quanh chú; rồi cô bé nói với bà Pellegrina, “Chúng con sẵn sàng rồi.” “Thế rồi,” bà Pellegrina nói. Bà khẽ ho. “Và thế rồi. Câu chuyện bắt đầu với một nàng công chúa.” “Một nàng công chúa xinh đẹp chứ ạ?” Abilene hỏi. “Một nàng công chúa rất xinh đẹp.”

[Đọc sách mỗi ngày] [Chuyến phiêu lưu diệu kỳ của Edward Tulane]Chương HaiVà với phong thái đó, thời gian của Edward cứ ...
10/07/2016

[Đọc sách mỗi ngày] [Chuyến phiêu lưu diệu kỳ của Edward Tulane]
Chương Hai
Và với phong thái đó, thời gian của Edward cứ thế trôi đi, hết ngày này qua ngày khác. Chẳng có gì đáng kể xảy ra. Ồ, có một sự kiện kịch tính đặc biệt nho nhỏ đã xảy ra đấy. Một lần khi Abilene đang ở trường, con chó nhà hàng xóm, một con bốc xơ giống đực có lông màu nâu khoang trắng chẳng hiểu tại sao được đặt tên là Rosie, đã bước vào nhà chẳng thèm thông báo không cần mời mọc, ghếch chân chỗ bàn ăn, xòe một bãi nước tiểu lên lớp khăn trải màu trắng. Sau đó nó lon ton chạy lại hít hít Edward, và thậm chí trước khi Edward có thời gian để hiểu ý nghĩa của việc bị một con chó ngửi mùi, chú đã nằm gọn trong mõm Rosie và bị con chó gầm gừ thô bạo lắc tới lắc lui, nước dãi chó làm chú ướt nhoe ướt nhoét.
May mắn thay, mẹ Abilene đi ngang qua phòng ăn và chứng kiến sự tra tấn mà Edward phải hứng chịu.
“Nhả nó ra!” bà quát con Rosie.
Và Rosie, ngoan ngoãn đáng kinh ngạc, làm đúng như thế.
Áo lễ bằng lụa của Edward nhớp nháp đầy dãi nhớt và đầu chú ê ẩm suốt nhiều ngày sau đó, nhưng lòng tự trọng của chú bị tổn thương mới là điều đau đớn nhất. Mẹ Abilene đã gọi chú là “nó”,
và bà nổi đóa vì vụ nước đái chó trên khăn trải bàn nhiều hơn là vì sự sỉ nhục Edward phải chịu đựng trong hàm răng của Rosie.
Và đó là khi một cô hầu gái, kẻ mới gia nhập đội giúp việc nhà Tulane đang khao khát gây được ấn tượng với ông bà chủ về sự siêng năng của mình, chạy tới chỗ Edward ngồi, trên chiếc ghế trong phòng ăn.
“Con thỏ con này làm gì ở đây vậy?” cô nói rõ to.
Edward không thèm quan tâm tới cái từ thỏ con tẹo nào. Chú thấy nó cực kỳ không xứng đáng với mình.
Cô hầu gái khom người xuống sát chú và nhìn vào mắt chú.
“Hừm,” cô nói. Cô đứng lùi lại. Cô chống nạnh. “Tao đoán mày cũng như tất cả các thứ khác trong nhà này, lại là một thứ phải được làm sạch và phủi bụi.”
Và thế là cô hầu hút bụi cho Edward Tulane. Cô hút từng bên đôi tai dài của chú vào cái ống máy hút bụi. Cô cào cào lên áo quần chú và đập đập đuôi chú. Cô phủi bụi mặt chú tan tác, thô bạo.
Và trong cơn say mê tẩy sạch chú, cô hút cả chiếc đồng hồ bỏ túi của Edward bay ra khỏi lòng chú.
Chiếc đồng hồ rơi vào túi đựng rác của máy hút bụi với một tiếng keng buồn bã mà cô hầu xem ra chẳng buồn nghe thấy.
Khi đã xong việc, cô đẩy chiếc ghế về chỗ bàn ăn, và vì chẳng biết chính xác Edward được đặt ở đâu, cuối cùng cô quyết định dúi chú vào giữa bầy búp bê đặt trên giá trong phòng ngủ của Abilene.
“Được đấy,” cô hầu nói. “Mày ở đấy đi nhé.”
Cô để mặc Edward trên cái giá trong tư thế gớm ghiếc dã man nhất - mũi chú chúi xuống tận đầu gối; và chú đợi ở đó, với đám búp bê bàn tán rầm rĩ và cười cợt chú như một bầy chim điên cuồng thiếu thân thiện, cho tới khi Abilene đi học về, nhận ra chú biến mất và chạy hết từ phòng này sang phòng kia gọi tên chú.
“Edward!” cô bé la lớn. “Edward ơi!”
Chẳng có cách nào, tất nhiên rồi, để chú nói cho cô biết chú đang ở đâu, chẳng có cách nào đểchú trả lời cô. Chú chỉ có thể ngồi yên chờ đợi.
Khi Abilene tìm thấy chú, cô ôm chú thật chặt, chặt tới mức Edward có thể nghe thấy trái tim cô đập loạn xạ như muốn rơi khỏi lồng ngực vì lo sợ.
“Edward,” cô bé thổn thức, “ôi Edward. Chị yêu em. Chị không bao giờ muốn em rời xa chị.”
Chú thỏ, cũng như thế, đang nếm trải một xúc cảm mãnh liệt. Nhưng đó không phải là tình yêu.
Đó là nỗi phẫn nộ vì chú đã bị xúc phạm kinh khủng, vì chú đã bị một cô hầu đối xử khinh miệt cứ như chú là vật vô tri vô giác - như một cái bát ăn, có thể nói vậy, hay như một ấm trà. Điều bù đắp
duy nhất sau suốt cả vụ rùm beng là cô hầu mới đã bị đuổi việc ngay lập tức.
Cái đồng hồ bỏ túi của Edward được tìm thấy sau đó, sâu trong ruột của cái máy hút bụi, bị mẻ đôi chút, nhưng vẫn chạy tốt; nó được cha Abilene chuyển lại cho chú, ông vừa trình nó ra vừa cúi
đầu ra điều giễu nhại.
“Ngài Edward,” ông nói. “Đồng hồ của ngài, phải thế chứ?”
Vụ Rùm Beng Rosie và Sự Kiện Máy Hút Bụi - Đó chính là những pha kịch tính lớn nhất trong cả cuộc đời Edward cho tới đêm sinh nhật lần thứ mười một của Abilene, tại bàn ăn tối, lúc chiếc
bánh đang được bê ra, chuyện con tàu đã được đề cập đến.

[Đọc sách mỗi ngày] [Chuyến phiêu lưu diệu kỳ của Edward Tulane]Chương đầu. "Ngày xưa, trong một ngôi nhà trên đường phố...
07/07/2016

[Đọc sách mỗi ngày] [Chuyến phiêu lưu diệu kỳ của Edward Tulane]

Chương đầu.

"Ngày xưa, trong một ngôi nhà trên đường phố Ai Cập, có một chú thỏ được làm gần như hoàn toàn băng sứ. Chú có tay sứ và chân sứ, các ngón chân sứ, cái đầu sứ, thân mình và cái mũi sứ. Chân tay được khâu và ráp lại bằng sợi kim loại nên khuỷu tay và đầu gối bằng sứ của chú có thể gập lại, cho chú được tự do chuyển động dễ dàng.
Hai tai chú được làm từ lông thỏ thật, và bên dưới lớp lông là những sợi kim loại rất chắc, có thể uốn cong, giúp đôi tai diễn được các tư thế thể hiện tâm trạng của chú thỏ - hớn hở, mệt mỏi, chán ngấy. Đuôi chú, cũng thế, được làm từ lông thỏ thật mềm mại, mượt mà và nom rất đẹp.
Tên chú thỏ là Edward Tulane, và chú rất cao. Từ chóp tai cho tới đầu ngón chân chú dài gần một mét, đôi mắt tô màu xanh của chú hết sức linh lợi và tình cảm.
Với tất cả điều đó, Edward Tulane cảm thấy mình là một nhân vật xuất chúng. Chỉ có mấy sợi râu khiến chú thấy ngần ngại. Chúng dài và trang nhã (chúng vốn phải thế), nhưng chất liệu thì chẳng rõ là gì nữa. Edward thấy rõ chúng không phải là râu thỏ. Bộ râu ấy từng thuộc về con vật nào – con vật có cái mùi đến là kinh - là một câu hỏi mà Edward không thể chịu nổi khi phải nghĩ đến quá nhiều. Vì thế chú chẳng nghĩ nữa. Gần như đã thành quy tắc, chú không thích suy nghĩ về những chuyện không vui.
Chủ của Edward là một cô bé mười tuổi, tóc sẫm màu, có tên là Abilene Tulane, người coi trọng Edward cũng chẳng thua gì chú coi trọng bản thân. Mỗi buổi sáng, sau khi đã diện quần áo đi học, Abilene lại thay đồ cho Edward.
Chú thỏ sứ sở hữu một tủ quần áo tuyệt tác với những bộ lễ phục bằng lụa làm thủ công, giày đặt hàng đóng bằng da hạng nhất được thiết kế riêng cho đôi chân thỏ của chú, và một kệ lớn đầy những chiếc mũ bằng chất liệu đặc biệt được khoét lỗ để dễ dàng đội qua hai chiếc tai to đầy biểu cảm. Mỗi chiếc quần được cắt may rất đẹp đều có một cái túi nhỏ để đặt chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng của Edward. Abilene lên dây cót cho chú mỗi buổi sáng.
“Nào, Edward,” cô bé nói với chú sau khi đã vặn dây cót, “khi nào kim to chỉ vào số mười hai và kim nhỏ chỉ vào số ba, chị sẽ về nhà với em.”
Cô bé để Edward lên chiếc ghế trong phòng ăn và đặt ghế gần cửa sổ để Edward có thể nhìn ra con đường dẫn tới cửa chính nhà Tulane. Abilene đặt chiếc đồng hồ trên chân trái của chú. Cô bé hôn chóp tai chú, rồi cô đi học và Edward dành cả ngày trông ra khu phố Ai Cập, lắng nghe tiếng tích tắc của đồng hồ và chờ đợi.
Trong tất cả các mùa, chú thỏ thích nhất mùa đông, khi hoàng hôn buông xuống sớm khiến cửa sổ phòng ăn tối dần và Edward có thể nhìn thấy hình phản chiếu của mình trên mặt kính. Và hình phản chiếu mới đẹp làm sao chứ! Hình dáng chú mới trang nhã làm sao chứ! Edward không ngừng kinh ngạc với vẻ tuyệt đẹp của chính mình.
Vào buổi tối, Edward ngồi ở bàn ăn cùng những thành viên khác của gia đình Tulane: Abilene, cha mẹ Abilene, và bà của Abilene, người được gọi là bà Pellegrina. Sự thật là, đôi tai của Edward chỉ hơi nhô lên khỏi mặt bàn, và sự thật nữa là, suốt bữa ăn chú cứ nhìn thẳng vào mỗi cái khăn trải bàn trắng sáng lóa. Nhưng chú đã ở đó, một chú thỏ ngồi tại bàn ăn.
Cha mẹ Abilene thấy thật thú vị khi cô coi chú như thỏ thật, và khi thỉnh thoảng cô bé đòi mọi người phải nói lại hoặc kể lại một câu chuyện bởi Edward chưa kịp nghe.
“Cha,” Abilene sẽ nói, “con e rằng Edward chưa bắt kịp đoạn cuối.”
Cha Abilene sẽ quay sang phía tai Edward và nói thật chậm rãi, nhắc lại những gì ông vừa nói để làm hài lòng chú thỏ sứ. Edward vờ như đang lắng nghe để giữ lịch thiệp với Abilene. Nhưng, thực ra, chú không mấy hứng thú với những gì mọi người nói. Thêm nữa, chú cũng không quan tâm tới cha mẹ của Abilene và thái độ hạ cố của họ dành cho chú. Tất cả người lớn, trên thực tế, đều ra vẻ hạ cố với chú.
Chỉ có bà của Abilene nói chuyện với chú như cách Abilene thường nói, như một người ngang hàng. Bà Pellegrina già lắm rồi. Bà có cái mũi to, nhọn và đôi mắt đen sáng lấp lánh như vì sao.
Pellegrina là người chịu trách nhiệm về sự tồn tại của chú. Bà là người đã đặt làm chú, là người đặt mua những bộ lễ phục bằng lụa và chiếc đồng hồ bỏ túi, những chiếc mũ vui nhộn và đôi tai có thể uốn cong, những đôi giày da xịn và đôi chân tay được ráp lại, tất cả đều từ một người thợ bậc thầy tại nước Pháp quê hương bà. Pellegrina là người đã tặng chú như một món quà nhân ngày sinh nhật bảy tuổi của Abilene.
Và chính Pellegrina là người đêm đêm đặt Abilene vào giường của cô và đặt Edward vào giường của chú.
“Bà sẽ kể cho chúng cháu nghe một câu chuyện chứ, bà Pellegrina?” Abilene hỏi bà mỗi đêm.
“Không phải đêm nay, tiểu thư ạ,” bà Pellegrina đáp.
“Vậy thì khi nào?” Abilene hỏi. “Đêm nào ạ?”
“Sớm thôi,” bà Pellegrina nói. “Sẽ sớm có một câu chuyện thôi.”
Rồi bà tắt đèn, và Edward cùng Abilene nằm trong bóng tối của phòng ngủ.
“Chị yêu em, Edward à,” Abilene nói thế hàng đêm sau khi bà Pellegrina đã đi. Cô bé nói những lời đó rồi chờ đợi như thể cô mong rằng Edward sẽ đáp lại gì đó.
Edward không đáp lại gì. Chú không đáp lại vì, tất nhiên rồi, chú không thể nói được. Chú nằm trong chiếc giường be bé cạnh chiếc giường lớn của Abilene. Chú nhìn chằm chằm lên trần nhà và lắng nghe tiếng hít vào thở ra của cô bé, biết rằng cô sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Bởi vì mắt của Edward là đôi mắt vẽ nên chú không thể nhắm lại, chú luôn luôn thức.
Thỉnh thoảng, nếu Abilene đặt chú nằm nghiêng thay vì nằm thẳng, chú có thể nhìn xuyên qua những chấn song và tấm mành lên bầu trời đêm. Vào những đêm trời quang, các vì sao lấp lánh, và ánh sáng le lói của chúng khiến Edward thấy dễ chịu theo cách mà chú không hiểu rõ lắm. Thường thường, chú sẽ ngắm nhìn các vì sao suốt đêm cho tới khi cuối cùng bóng tối cũng nhường chỗ cho bình minh."

Theo dõi fanpage mỗi ngày để đọc tiếp những cuốn sách hay nhé!

"Vào những đêm trời quang, các vì sao lấp lánh, và ánh sáng le lói của chúng khiến Edward cảm thấy dễ chịu theo cách mà ...
29/06/2016

"Vào những đêm trời quang, các vì sao lấp lánh, và ánh sáng le lói của chúng khiến Edward cảm thấy dễ chịu theo cách mà chú không hiểu rõ lắm. Thường thường, chú sẽ ngắm các vì sao suốt đêm cho tới khi cuối cùng chúng cũng nhường chỗ cho bình minh."
-- Kate DiCamillo, Chuyến phiêu lưu diệu kì của Edward Tulane--

Một cuốn sách mà bạn nên đọc trước khi ngủ, một câu chuyện cổ tích, về lòng yêu thương!

Cuốn sách nên đọc nhất năm luôn nè :))Có ai muốn đặt chỗ để hốt ẻm về hông :D
07/06/2016

Cuốn sách nên đọc nhất năm luôn nè :))

Có ai muốn đặt chỗ để hốt ẻm về hông :D

Cuối tuần thì đọc gì, đọc Thương nhớ Trà Long tìm kiếm hoài niệm tuổi thơ nè :D
04/06/2016

Cuối tuần thì đọc gì, đọc Thương nhớ Trà Long tìm kiếm hoài niệm tuổi thơ nè :D

Mục đích mình chia sẻ hình này trên page là mình muốn chứng tỏ bản thân, hẳn rồi, mình là Halley's, Halley's yêu cái đẹp...
30/05/2016

Mục đích mình chia sẻ hình này trên page là mình muốn chứng tỏ bản thân, hẳn rồi, mình là Halley's, Halley's yêu cái đẹp, Halley's buôn sách cũ có tâm, các bạn đừng quên Halley's nhé :v

Bên cạnh đó mình còn chia sẻ vì mình biết các bạn yêu sách thì cũng yêu cái đẹp và cũng thích không gian sách đẹp nên mình rất mong muốn kết nối "bầy đàn" yêu sách đẹp với nhau.

Sau cùng mình muốn các bạn mua sách cũ của mình về chưng trong cái không gian sách đẹp của bạn, mình muốn bạn phải chọn Halley's ngay lập tức, đó là đam mê quyền lực, khát khao quyến rũ cộng đồng làm theo ý muốn của mình :v

Các bạn có khao khát khẳng định bản thân, lối sống bầy đàn và đam mê quyền lực như Halley's không? :v

Liệu có một thế giới sau cái chết? Thế giới đó ra sao? Liệu có phải những người chết đi không hề biến mất và vẫn tồn tại...
24/05/2016

Liệu có một thế giới sau cái chết? Thế giới đó ra sao? Liệu có phải những người chết đi không hề biến mất và vẫn tồn tại quanh quẩn bên ta, chỉ là mắt thường không nhận thấy?

Khoa học vẫn đang loay hoay tìm những bằng cớ để chứng minh hay phản bác. Còn các nhà ngoại cảm, những người có khả năng bước qua cánh cửa khám phá thế giới bên kia, khẳng định: Có, bởi chính sự tồn tại của họ là một minh chứng.

- Lần đầu tiên, tự truyện của một nhà ngoại cảm được xuất bản tại Việt Nam.

- Những tiết lộ sửng sốt về một thế giới sau cái chết, sự hiện diện sống động của những linh hồn qua lời kể của nhà ngoại cảm và các thân nhân.

Some of those waiting found they were hearing a musical air in their heads, the sound of guitars rising and falling with...
18/05/2016

Some of those waiting found they were hearing a musical air in their heads, the sound of guitars rising and falling with the sounds of the Kontum carnage. Soldiers of that year 1974 sang:
"Oh, this is war without end,
war without end.
Tomorrow or today,
today or tomorrow.
Tell me my fate,
when will I die..."

--Bao Ninh, The Sorrow of WAR --

"Khoa nhắm mắt lại, như thể nếu mở mắt ra nó sẽ không đủ can đảm thốt ra câu trả lời: - Là vì... vì tao muốn được... ngồ...
18/05/2016

"Khoa nhắm mắt lại, như thể nếu mở mắt ra nó sẽ không đủ can đảm thốt ra câu trả lời:
- Là vì... vì tao muốn được... ngồi cạnh nhỏ Trang.
- Ngồi cạnh nhỏ Trang?
- Ờ.
- Mày ngồi cạnh nó để làm gì?
- Thì... để trò chuyện với nó.
- Mà mày định trò chuyện gì với nó? Với tụi con gái, cốc đầu đá đít là đủ rồi, có gì mà phải trò chuyện?

Nếu như thằng Mừng thốt ra câu này vào mùa hè năm ngoái, Khoa sẵn sàng công nhận đó là chân lý. Nhưng bây giờ là mùa hè năm nay, Mùa hè năm nay, Khoa thở ra:
- Tao hết muốn cốc đầu đá đít nó rồi.
- Tức là mày muốn kết bạn với nó?
- Ờ.
- Đồ tồi!
- Ờ.
- Tao không chơi với mày nữa! Đồ phản bội!
- Tao mà phản bội á?
- Chứ còn gì nữa! Mày phản bội giao kèo của tụi con trai. Con trai không chơi với bọn con gái mít ướt! ...

- Làm gì mày nhìn tao chằm chằm vậy?
- Mày không phải đồ tồi!
Trong khi Khoa kinh ngạc đến há hốc miệng, Mừng gật gù tiếp:
- Mày cũng khôgn phải là đồ phản bội.
- Tao biết mày thích nhỏ Trang. Ờ, năm nay mày lớn rồi đó, Khoa. Lúc còn bé thì con trai con gái không chơi với nhau. Nhưng khi lớn lên thì con trai con gái thích nhau mày ạ."

-- Nguyễn Nhật Ánh, Bảy bước tới mùa hè --

Address

152 ĐIện Biên Phủ
Binh Thanh
000067

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Halley's posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category