30/11/2023
BÚT CHÌ và CỤC TẨY - BÀI HỌC CUỘC SỐNG GIỮA "CHO VÀ NHẬN"
Bút chì: Tôi xin lỗi ….
Cục tẩy: Vì điều gì cơ chứ ? Bạn đâu có làm gì sai.
Bút chì: Tôi xin lỗi, vì tôi mà bạn bị đau. Bất cứ khi nào tôi làm sai, bạn luôn luôn có mặt để xóa đi lỗi lầm của tôi. Nhưng khi bạn làm sai lầm của tôi biến mất, bạn lại mất đi một phần của chính mình. Bạn cứ nhỏ dần, nhỏ dần sau mỗi lần như vậy.
Cục tẩy: Đúng vậy. Nhưng tôi không bận tâm đâu.
Bạn thấy đấy, tôi được tạo ra là để làm việc này. Tôi được tạo ra để giúp bạn bất cứ khi nào bạn làm điều gì sai. Mặc dù tôi biết một ngày nào đó, tôi sẽ biến mất và bạn sẽ thay thế tôi với một cục tẩy mới, nhưng tôi thực sự hạnh phúc với công việc của tôi... Vì vậy, xin đừng lo lắng. Tôi ghét nhìn thấy bạn buồn.
Câu chuyện giữa bút chì và cục tẩy hẳn sẽ mang lại cho chúng ta nhiều suy nghĩ...
Cha mẹ như cục tẩy, trong khi con cái là những cây bút chì. Họ luôn luôn hiện diện, giúp con cái sửa chữa những sai lầm.
Đôi khi… họ bị tổn thương, và trở nên yếu ớt hơn (hay già hơn, và cuối cùng qua đời).
Mặc dù con cái của họ cuối cùng sẽ tìm thấy một người mới (vợ hoặc chồng), nhưng cha mẹ vẫn hạnh phúc với những gì họ làm cho con cái, và sẽ luôn luôn ghét nhìn thấy những người con quý giá của họ lo lắng, hay buồn phiền.
Và cả người yêu, bạn bè và những người thực sự quan tâm đến bạn, những người có thể thật lòng nói rằng: "Xin đừng lo lắng, tôi ghét nhìn thấy bạn buồn..." và sẵn sàng tha thứ cho những lỗi lầm của bạn
Hãy yêu thương và trân trọng họ...
Tuy nhiên, cây bút chì cũng không phải sẽ tồn tại mãi với thời gian, dù viết lên những điều đúng hay sai thì cây bút đều hao mòn theo năm tháng, và dù cục tẩy có giúp xóa đi những lỗi sai thì dấu vết vẫn sẽ còn...
Chính bạn, giống như cây bút kia - bạn cũng sẽ mất đi, dù sớm hay muộn - hãy sống sao phát huy được giá trị của mình... đó mới là cách mà cả "bút chì và cục tẩy" thực sự tồn tại một cách ý nghĩa. 🍀❤️