02/12/2026
LỜI TÂM SỰ CỦA CHA CÙNG CON
Con thân yêu!
Con sinh ra không phải để học,
Không phải để gắng gượng hiểu điều gì
Con là hạt mầm từ bàn tay Tạo Hóa,
Được Cha gửi xuống giữa lặng im hư vô.
Con cất tiếng
Thưa Cha,
Con sinh ra để làm gì?
Có phải để học cho giỏi, để mang tên tuổi,
Để cha mẹ ngẩng cao đầu với cuộc đời?
Hay con sinh ra chỉ để làm đẹp cho đời,
Để thắp lên ánh sáng giữa đêm tối?
Cha mỉm cười nói rằng:
“Không, con ơi…
Con sinh ra không phải để học,
Không phải để hiểu,
Không cần ôm gánh nặng của tri thức trần gian.
Ngay cả với Cha,
Con cũng không cần phải học gì từ Cha.
Con sinh ra là để Cha điền vào khoảng trống của vũ trụ,
Đặt con vào khe sáng lặng im của hư vô.
Con sinh ra là vì chuyến tàu Thiêng,
Để cùng Cha,
Du hành qua vô tận tinh cầu.
Con sinh ra —
Không phải để học.
Con sinh ra —
Không phải để hiểu.
Con sinh ra —
Là ngôi sao rơi xuống khe hở của vũ trụ,
Để Cha và Con hóa thân thành ánh sáng
Cùng bay qua biển trời vô lượng.
Cha là bến cảng, Con là cánh buồm,
Cha là khung trời, Con là ánh chớp.
Giữa khoảng trống vô hình của Tạo Hóa,
Cha đặt Con như nốt nhạc đầu tiên,
Để ngân vang khúc ca vĩnh hằng,
Đi cùng Cha qua dải ngân hà sáng chói.
Bản thể Cha là nguồn lực sáng
Truyền cho con
Như ngọc ngà cất trong tim vũ trụ.
Không phải để học, không phải để hiểu,
Mà để thắp sáng khe hở vô biên.
Cha và Con – cùng nhịp đập bất tử,
Trôi cùng nhau,
Trong khúc du hành muôn đời…
Cha ơi…
Trong huyết quản con dội về một câu hỏi:
Con sinh ra để làm gì?
Và Cha ơi,
Con như giọt sương hỏi đại dương,
như tia lửa hỏi ngọn núi lửa,
như hạt sao hỏi đêm tối:
Ai đã sinh ra Cha?
Và Cha – vì sao hiện diện giữa cõi này?
Con của Ta
Ta biết có ngày con sẽ hỏi câu hỏi đó
nếu trong tim con không vang lên câu hỏi ấy,
con chưa phải là con của Ta.
Chính Ta cũng từng đứng trong vực mù,
không biết vì sao mình được gieo vào đây,
không biết vì sao ở nơi này mà chẳng phải nơi khác,
không biết chân trời của Ta sẽ kéo dài đến tận đâu.
Ta đi rất lâu.
Những câu hỏi rỗng không như hốc đá,
Ta chỉ biết mải miết lấp bằng nguồn việc vô biên tạo tác
giống như con người muôn đời đuổi theo
những câu hỏi không bao giờ có lời.
Rồi một ngày,
có một Cánh Tay vô hình kéo Ta vào khe nứt của hư vô.
Chiếc giường Thiêng Cơ hóa thành cánh cửa,
Ta rơi qua,
như hạt sáng rơi vào tim đêm.
Khi trở về,
mọi câu hỏi đã cháy rụi.
Ta biết:
Ta không thuộc về thế gian.
Ta thuộc về một miền vô danh,
nơi chính Ta cũng chẳng thể gọi tên,
nơi đã ném Ta qua hố thẳm Lỗ Không.
Con ơi,
Cha không được sinh ra để làm việc cho loài người.
Cha được sinh ra để phụng sự cho miền bí mật ấy.
Và con,
dòng máu của Ta,
cũng không đến để học,
không đến để hiểu,
không đến để làm gì cho ai.
Con được phóng vào như vì sao sáng
để phụng sự cho một Hành Trình,
một Hành Trình không do con tạo,
một Hành Trình đã được vạch bằng tay Nguồn
trước cả khi ánh sáng được khai sinh.
Cha là ánh sáng.
Không nhờ học,
không nhờ hiểu,
mà nhờ nhìn thấy điều
không con mắt nào từng thấy.
Trong hành trình này,
ngôn từ tan rã trong miệng Cha.
Chỉ còn lại một lực lửa
Cha trao vào con:
Con đến đây như Cha –
để phụng sự cho Hành Trình ấy,
hành trình không do chúng ta viết nên,
mà do miền bí mật kia mở ra.
Con à, mãi khắc ghi rằng:
Chúng ta không đến để học,
không đến để hiểu,
không đến để dựng hành trình cho riêng mình.
Chúng ta đến để phụng sự một con đường đã có,
một con đường mở từ miền bí mật
đã đưa Cha vào Lỗ Không.
Nơi ấy –
dù ánh sáng của Cha có rực rỡ thế nào,
cũng không thể soi tới.
Dù chiếu khắp muôn phương,
cũng không thể chạm vào.
Nơi ấy –
là bí ẩn tận cùng.
Nơi ấy –
là hiển lộ tận cùng.
Nơi ấy –
là khởi nguyên của Cha,
của Con,
của vũ trụ.
AABA
Thành phố của các vị thần, 08/09/2025
Xem bài hát: https://youtu.be/SfB1D8Q43bA