Sáng Books

Sáng Books Fanpage chính thức của Công ty TNHH Sáng World

Đời sống thế gianTừ lúc sinh ra, ta có thực hạnh phúc?Khi đói mà không có ăn, ta đau bụng.Khi cần đại tiểu tiện, ta bồn ...
17/06/2026

Đời sống thế gian

Từ lúc sinh ra, ta có thực hạnh phúc?
Khi đói mà không có ăn, ta đau bụng.
Khi cần đại tiểu tiện, ta bồn chồn.
Đi, đứng, ngồi lâu thì khiến chân đau.
Nằm ngủ nhiều thì lưng nhức mỏi.
Trời nóng, lạnh, đổi mùa, ta bức bối.
Lại còn muôn thứ bệnh bủa vây.
Ta miệt mài kiếm tiền để có ăn.
Có áo quần, có căn nhà nương náu.
Nhưng để kiếm tiền, ta phải giành phải giật.
Phải cạnh tranh, hãm hại lẫn nhau.
Một chu trình đau xót làm sao.
Rồi ăn xong ta thải ra tất cả.
Chẳng còn gì.

Nghĩ xem thân ta có thực khỏe đẹp đâu?
Chẳng bao lâu, nó bắt đầu tàn lụi.
Da sẽ nhăn nheo, mắt thì mờ tối.
Răng rụng, răng đau, lưng vẹo, lưng cong.
Đau đầu, đau bụng, đau mắt, đau răng.
Sốt, nhức, ốm o, và rồi chết.
Sau cái chết, ta còn gì?

Khi có nhà, ta thành nô lệ của cái nhà.
Phải sửa sang, chăm lo, tối ngày quét dọn.
Khi đi xa, ta bồn chồn, lo mất trộm.
Cái nhà trở thành gánh nặng ngàn cân.
Nhưng mọi thứ trên đời luôn đổi chủ thay tên.
Người đến, người đi, thay nhau làm ông chủ.
Không có ai sở hữu thực sự
Bất cứ điều gì.

Ta cũng phải chăm nuôi con cháu, vợ chồng.
Ta không thể đi đâu, không còn tự tại.
Khi họ làm chuyện suy đồi, ta buồn mãi.
Bất cứ cái gì ta có cũng làm khổ ta.

Khi ta thích một mùi vị, ta thành nô lệ của thức ăn.
Đôi khi ta cặm cụi nấu xào 3-4 tiếng.
Nhưng chỉ nửa giờ là ta ăn hết.
Và rồi rửa lau xoong nồi đến phát mệt.
Ngày hôm sau, ta ngồi xuống bồn cầu.
Thải tất cả những gì đã ăn ăn uống uống.

Rồi chất thải của ta lại trở về với đất.
Và đất này lại nuôi lúa nuôi rau.
Ta lại ăn rau, lúa và thải ra.
Nước tiểu của ta cũng đi vào lòng đất.
Lại thành nước ngầm, ta hút lên, và uống.

Ta nghĩ rằng thịt lợn là ngon.
Thật ra lợn ăn tất cả đồ đổ bỏ
Nhưng ta vẫn thấy thịt lợn ngon bổ.
Ôi, ảo tưởng làm sao!

Này con,
Thế giới này là dòng chảy khổ đau.
Con hãy nhận ra điều đó.

Trích sách: Trái Tim Không - Cuộc đời và thơ của thiền sư Yantra Amaro
Phan Việt chấp bút

Làm đúng thì sẽ không phải sợ- Ông ơi, làm thế nào để dũng cảm ạ? Con thấy con nhát lắm! Con rất muốn học sự dũng cảm. -...
07/06/2026

Làm đúng thì sẽ không phải sợ

- Ông ơi, làm thế nào để dũng cảm ạ? Con thấy con nhát lắm! Con rất muốn học sự dũng cảm.

- Sư ông bảo dũng cảm thì cũng chẳng phải. Mình cũng sợ, cũng dát chứ! Có nhiều đứa, chúng nó hay đi xe nhanh, chúng nó đến xin sư ông cái bùa đeo để đề phòng tai nạn. Hoặc có đứa nó sợ ma, nó đến xin sư ông trì chú vào cái vòng cho nó đeo. Thực ra người ta đang có tâm ma, đang sợ ma thì mình bảo chúng nó, có sư ông đây rồi, không phải sợ gì cả! Hoặc là mình bảo chúng nó, đệ tử của ông Đạo Nhị thì không ma nào dám làm! Tự nhiên nó dựa vào câu nói đấy thì nó vững lên, cũng chỉ là an tâm tạm thời, chứ còn phải tu thì mới chuyển hóa được. Mà mình không thể tu hộ nó được!

Bây giờ nhớ, bùa chú thực sự là gì?

Thứ nhất là không được đi xe nhanh này, ăn nói phải giữ mồm giữ miệng, hoặc là ít gây gổ, đấy là những cái bùa chú hộ thân thật, không có cái bùa nào hơn!

Mình suy xét, làm đúng thì sẽ không phải sợ.

Trích sách: Về Nhà - Bất hạnh là một tài sản
Tác giả: Phan Việt

Đối mặt dứt khoát thì sángHỏi: Con thấy mae bảo “chỗ nào có khổ là mae vứt đi luôn”. Mae giải thích thêm cho con với ạ. ...
30/05/2026

Đối mặt dứt khoát thì sáng

Hỏi: Con thấy mae bảo “chỗ nào có khổ là mae vứt đi luôn”. Mae giải thích thêm cho con với ạ. Con thấy con khổ mà con không vứt đi được.

Mae: Đúng rồi, mae tu chỉ có thế. Chỗ nào có khổ là mae vứt đi luôn. Tức là chỗ nào có khổ thì mae không chạy trốn mà mae nhìn kỹ xem nhân sâu xa của cái khổ đó là gì, rồi bỏ nó.

Ví dụ mình khổ vì sợ tối, thì sẽ ngồi với tối cho đến lúc biết rõ sợ tối là sợ cái gì.
Mình khổ do mình cứ chần chừ không dám nói, thì nói luôn.
Mình khổ do mình cứ cố chiều ý người khác thì bỏ luôn, không chiều nữa.
Mình khổ vì mình làm quá nhiều thứ, thì bỏ bớt thứ đi. Người ta mời mọc câu kéo gì cũng nói không.
Mình khổ vì lúc nào mình cũng vô thức cần có một người đàn ông nào đó định hướng cuộc đời và hạnh phúc của mình, dù là bố, người yêu, chồng, sếp, hay là một bậc thầy... thì mình cắt luôn cái tâm cần đó. Tự làm chủ.

Kể cả nếu một ngày đẹp trời, tự nhiên mình thấy mình bị phiền não liên quan đến một bậc thầy, thì mình phải nhìn xem cái phiền não đó có nguyên nhân sâu xa là gì? Do mình quen phải được nghe pháp mỗi ngày mà bây giờ mình không được nghe nữa? Do mình thích cảm giác được yêu thương, được là cục cưng của các cụ và giờ mình không được là cục cưng nữa? Hoặc đang là cục cưng số một mà xuống thành cục cưng số hai thì mình thấy khổ? Nhận ra nhân khổ thế nào là mae xả đi luôn. Vứt luôn cái muốn nghe pháp. Vứt cái muốn được là cục cưng, hoặc là cục cưng số một. Xả luôn. Không có cục cưng hay cục… gì hết (cười).

Chỗ nào có khổ tức là ở chỗ đó mình còn đang dính vào cái gì đấy. Hãy nhìn tường tận và phát biểu rõ. “À, mình đang muốn tự hào”, “À, mình đang muốn quan trọng”, “À mình đang tự tủi thân”. “À mình còn đang dung túng tâm nể nang”. Vứt luôn. Kể cả mình đang là cục cưng số một cũng vứt luôn cái cần là cục cưng số một. Vì nó chỉ là một sự vẽ vời của cái tôi rằng mình quan trọng.

Trong đời sống, mae ăn rất dễ, ở rất dễ, mọi thứ rất dễ nhưng những thứ liên quan khổ thì mae rất dứt khoát. Mae không chiều các tâm thêu dệt. “Mày lăn đùng ra đi. Mày kêu khóc, giãy đành đạch đi. Mày nôn mửa, gào thét đi!” Vứt luôn.

Trích sách: Sống Sáng - bài 37
Tác giả: Phan Việt

20/05/2026

"Bản chất của thế giới
Như bóng, ảnh phóng lên
Từ ô nhiễm, não phiền
Của một tâm bất tịnh.
Chúng không hề có thật."

Thiền sư Sihananda

Hãy dùng đời sống làm người này để tìm ra hạnh phúc đích thực.Sau Bắc Mỹ, tôi trở lại châu Á nhưng chưa về Thái. Tôi đi ...
12/05/2026

Hãy dùng đời sống làm người này để tìm ra hạnh phúc đích thực.

Sau Bắc Mỹ, tôi trở lại châu Á nhưng chưa về Thái. Tôi đi thăm Singapore, Malaysia, Indonesia, và Sri Lanka trước. Ở những nơi này, tôi không nói pháp gì cao siêu. Tôi nói những điều đơn giản trong cuộc sống. Tôi nói bản chất cuộc sống thế gian là gì. Tại
sao chúng ta không nên ảo tưởng và dính mắc vào đời sống thế gian, từ cái ăn, cái mặc, cái ở, các mối quan hệ, rồi tiền bạc, danh tiếng.

Đời sống này thực sự liên tục biến đổi theo duyên hợp tan và đi qua rất nhanh; nó không bao giờ mang lại sự toại nguyện hay hạnh phúc đích thực. Cuộc đời ta có thể
đang rất ổn thỏa nhưng khi đủ duyên thì nó lập tức biến đổi. Sự ổn thỏa đột ngột biến mất và rắc rối ập xuống, chồng chất. Hôm nay khỏe, mai ốm quỵ. Hôm nay có mọi thứ, mai mất hết.

Nếu ta không chuẩn bị để tâm an ổn trong mọi biến cố lên xuống thịnh suy của đời sống thì ta sẽ luôn vật vã trong các cơn sóng khổ đau. Nếu ta không tìm pháp, không tìm sự thật để có bình an nội tâm thì ta đang để mất phước báu lớn nhất khi được sinh ra làm người. Hãy dùng đời sống làm người này để tìm ra hạnh phúc đích thực.

Tôi nói chuyện với họ như vậy. Đơn giản thế thôi.

Trích sách: Trái Tim Không - Cuộc đời và thơ của thiền sư Yantra Amaro
Phan Việt chấp bút

Hóa ra, chúng ta đều nhìn nhau sai cả. - Chú có sợ ma không chú?- Có chứ, hồi trước sợ lắm. Có hôm tôi đến nhà bạn ngủ m...
04/05/2026

Hóa ra, chúng ta đều nhìn nhau sai cả.

- Chú có sợ ma không chú?
- Có chứ, hồi trước sợ lắm. Có hôm tôi đến nhà bạn ngủ mà sợ quá, hai đứa rúc vào chăn, trùm kín đầu, không cả thở được.
- Thế giờ không sợ nữa ạ?
- Cũng vẫn sợ chứ, chỉ không sợ bọn ma tép riu thôi. Đại ma vẫn sợ chứ. Vì mình mới tu tập, định lực mình còn ít. Mình không phải như thầy. Cụ có thể xả thân vì chúng sinh, cụ có thể bảo ta thà mất thân này chứ không để các ngươi nhiễu loạn. Mình thì vẫn sợ chết, vẫn tiếc thân này nên vẫn sợ ma. Vì ma cũng có phước báu, cũng có thần thông, có đạo lực chứ cô. Họ cũng tu mà, chỉ tu sai thôi. Ma chỉ thua Phật ở lòng từ bi.
- Ngày trước sư ông có tin có ma không?
- Có, ngày xưa sợ ma lắm! Tin là có ma. Và mình không hiểu biết về họ nên mình càng sợ! Lúc nhỏ sợ lắm!
- Chú Ngũ ơi, hồi chú mới vào chùa chú có sợ ma không?
- Ôi sợ lắm cô. Hồi mới đến chùa còn nhiều tháp tổ, rồi cái ao đằng sau thì nhiều tre và đom đóm. Sợ lắm.
Buồn cười là ở chùa không ai biết tôi sợ ma. Trái lại, tất cả đều tin rằng tôi không biết sợ là gì và còn lấy tôi ra làm mẫu.
- Làm thế nào để hết sợ hả sư ông? Con thấy con sợ nhiều thứ lắm.
- Sư ông có thấy cô sợ ai bao giờ đâu?
- Cô Việt thì có biết sợ là gì?
- Em phải cứng rắn lên. Đấy, em xem chị Việt đây này. Chị ấy cứ bình thường. Chị ấy không quan trọng hóa cái gì cả, không phải thấy mây thì bảo điềm này, thấy hương cháy thì bảo điềm kia; thấy cái gì cũng bảo là ma. Cứ bình thường. Nói thật với Việt, anh quý em nhất ở chỗ đấy đấy. Cứ bình thường. Chẳng phải thần thánh hóa cái gì cả.

Tôi nghe mà ngẩn ngơ. Hóa ra, chúng ta đều nhìn nhau sai cả. Không ai biết lòng ai thật sự thế nào. Khổ đau mỗi chúng ta ngấm ngầm chịu đựng và cố gắng tự xoay xở với những vực thẳm bên trong; rồi trưng một bộ mặt khác với thế gian.

Trích sách: Về Nhà
Tác giả: Phan Việt

Hãy thường nói “cảm ơn”Hỏi: Khi có người phản bội hoặc làm tổn thương con, con rất khó bỏ qua. Con cứ nhớ mãi và không t...
28/04/2026

Hãy thường nói “cảm ơn”

Hỏi: Khi có người phản bội hoặc làm tổn thương con, con rất khó bỏ qua. Con cứ nhớ mãi và không thể nào bình thường với họ được. Con phải làm thế nào?

Mae: Con khó bỏ qua là bởi vì con tin chắc con bị thua thiệt, bị họ hại vô cớ. Giờ con hãy chuyển sang nghĩ là họ đang giúp con đấy. Hãy nghĩ thế này, “À, nhờ họ làm thế với mình mà họ giúp mình tiêu được một cái nghiệp. Xin cảm ơn.”

Vì họ phản bội mình cho nên mình trả được cái nghiệp là khi trước mình cũng từng phản bội người khác. Vì họ nói xấu mình cho nên mình tiêu được cái nghiệp là từng đưa chuyện, nói xấu, chê bai người khác, kể cả những vị có đức hạnh. Họ nói xấu nên họ cũng tập cho mình sau này có bị nói oan nói xấu nhiều hơn, mình cũng vẫn chịu được, bỏ qua được. “Xin cảm ơn.”

Khi mình đi con đường sáng này, các chướng sẽ đến với mình. Càng sáng thì thử thách càng nhiều. Sẽ có những thử thách rất lớn. Khi chướng ngại đến, hãy học từ chúng và hãy nói cảm ơn.
Họ chửi mình, cảm ơn.
Họ đố kỵ, nói xấu mình, cảm ơn.
Họ lừa mình, cảm ơn.
Họ ăn cắp của mình, cảm ơn.
Họ phản bội mình, cảm ơn.
Họ lợi dụng mình, cảm ơn...

Không gì giúp mình thấu rõ bản thân và có thể giải thoát khỏi bản thân bằng phiền não đâu. Các cụ gọi là “vô ma khảo đảo bất thành Phật đạo”. Tức là không có ma chướng đến làm mình điên đảo thì không thể thành Phật được. Mae gọi là “Bất hạnh là một tài sản”. Cho nên hãy thường cảm ơn các chướng ngại và học để rõ mình qua các chướng ngại.

Trích sách: Sống Sáng - Bài 80
Tác giả: Phan Việt


Đừng tự nguyện biến mình thành nạn nhânĐừng để người khác đẩy mình vào trạng thái “nạn nhân” (victim). Quan trọng hơn, đ...
21/04/2026

Đừng tự nguyện biến mình thành nạn nhân

Đừng để người khác đẩy mình vào trạng thái “nạn nhân” (victim). Quan trọng hơn, đừng tự đẩy mình, thậm chí tự nguyện, vào vai trò nạn nhân dù trong quan hệ tình cảm, công việc, đạo pháp, việc hữu hình hay vô hình.

Thế nào là trạng thái nạn nhân?

Là để người khác quyết định hạnh phúc cho mình, định hướng đời mình, khiến mình bị động về suy nghĩ, cảm xúc, kế hoạch, thời gian, lịch trình, hoạt động, sự phát triển trong ngắn hạn và dài hạn... Mình cứ ở thế chờ đợi, đoán định, loay hoay, nghe ngóng, mong mỏi, thấp thỏm, sợ hãi, mơ hồ, nghi ngờ.

Không việc gì phải như vậy. Hãy thanh lọc mọi bám víu mà làm mình khổ. Không chờ ai mang hạnh phúc cho mình mà tự mang hạnh phúc cho mình trước rồi thì những gì tương thích với mình sẽ đến.

Trích sách: Sống Sáng - Bài 55.
Tác giả: Phan Việt

15/04/2026

"Thế gian chê, gọi ta điên
Bởi ta phát lộ não phiền trong tâm"

Lâu lắm rồi, lâu lắm lắm rồi tôi mới lại nổi giận với người khác. Chửi ai đó ra miệng như thế này là điều tôi chưa bao g...
07/04/2026

Lâu lắm rồi, lâu lắm lắm rồi tôi mới lại nổi giận với người khác. Chửi ai đó ra miệng như thế này là điều tôi chưa bao giờ làm.

Sự thật là tôi không biết nổi giận hoặc có giận cũng không biết cách bày tỏ. Khó chịu cũng không biết cách bày tỏ. Buồn cũng không bày tỏ. Cô đơn cũng không bày tỏ. Không đồng tình cũng không bày tỏ. Tôi chỉ biết chịu đựng, nín nhịn... cho đến lúc bùng nổ theo cách không còn định sửa chữa, cứu vãn gì nữa. Đây là vấn đề của tôi hay vấn đề chung của nhiều phụ nữ Việt Nam; hay của một nền văn hóa không khuyến khích phụ nữ trung thực bày tỏ cảm xúc?

Học cách giao tiếp thẳng thắn, trung thực, bình đẳng và bình tĩnh về suy nghĩ và cảm xúc của mình – điều căn bản nhất để có hôn nhân hạnh phúc và những quan hệ xã hội lành mạnh – dường như lại là điều không hề được chú trọng dạy dỗ và thực hành trong các gia đình Việt Nam.

Trích sách: Một Mình Ở Châu Âu
Tác giả: Phan Việt

Address

Tháp C, Tòa Udic Complex, N04 Phố Hoàng Đạo Thúy, Trung Hòa, Cầu Giấy
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sáng Books posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category