29/11/2020
[Lần sau cuối]
Nếu
Lần này
Là lần sau cuối,
Ta sẽ cho đi
Tất cả
Phù hoa
Châu báu
Ta sẽ gặp
Những gương mặt quen
Để nói về
Những mảnh hồn ta
Sót lại.
Nếu
Hôm nay
Là ngày sau cuối,
Ta sẽ tìm em
Để cười
Để nói
Để ôm em.
Nếu thời gian
Chỉ còn là phút cuối,
Ta sẽ ôm
Một mộng trăm năm
Bằng đôi tay
Cố dang ra thật rộng
Ôm lấy ba,
Lấy mẹ,
Lấy bạn bè,
Em yêu…!
Một cuộc đời ngắn ngủi có thể là 10, 20 năm, 40 năm hay 60 năm… cũng chỉ là một cuộc đời có bắt đầu và kết thúc. Con người ta, từ xưa đã ôm một mộng phi thường: “Làm sao để có thể bất tử?”, và đang cố, để đẩy cái điểm kết thúc ra thật xa… Nhưng có phải, ta càng cố đẩy, ta lại càng đánh mất ta trên chính con đường đó. Để rồi khi mệt mỏi, buông tay nhìn lại, ta chẳng làm được nhiều, mà bỏ lỡ không biết cơ man là khoảnh khắc, cơ hội.
Đã bao lâu, tôi và bạn, chúng ta chưa ngắm ba ta thật kĩ, mẹ ta thật lâu. Đã bao lâu rồi, bạn chưa ăn một bữa cơm gia đình trọn vẹn. Bạn có biết, khi bạn đang mải miết khám phá thế giới này, thì ba mẹ tôi và bạn, cũng đang bạc dần mái đầu, mờ dần đôi mắt không? Bạn còn nhớ giọt nước mắt của họ, đã khóc vì bạn thế nào? Bạn có nhớ lần cuối bạn nói yêu ba, yêu mẹ là cách đây bao lâu? Liệu bạn và tôi, chúng ta có biết chắc, bao giờ là phút cuối không?
Bạn tôi hỡi, đã bao lâu rồi, chúng ta chưa hạnh phúc? Bạn còn nhớ, người con gái năm đó đã làm bạn xao xuyến, đến lệch cả con tim? Cuộc đời này, luôn có những bất ngờ diệu kì. Chúng ta, từ những con người chẳng liên quan, lại có cơ duyên gặp nhau, để rồi lại cầm tay, đi chung một lối. Chúng ta đều là những cá nhân xa lạ, đơn côi cho đến khi thuộc về ai đó. Trớ trêu thật, khi lưới tình hạnh phúc đã giăng, hiếm có ai lại thoát được thứ ma lực tình yêu này. Nhưng cuộc đời, cũng chẳng nói trước được điều gì, bất ngờ diệu kì đôi khi lại bị thay thế bởi bất ngờ đau thương. Có khi hôm nay, đi cùng nhau đấy, có khi mai, đã là hai đường thẳng giao nhau. Có khi hôm nay, còn đứng cùng nhau đấy, ấy thế mà mai lại thành vũ trụ song song. Cũng có khi, nay còn nắm tay nhau đấy, nhưng ai biết rằng, mai đã cách biệt âm dương. Chúng ta, chẳng thế biết trước được điều gì, chẳng thể biết rằng bao giờ là phút cuối. Khoảnh khắc cuối, hay cái nắm tay cuối cùng là thứ mà ta có dành cả đời, cũng khó mà tìm lại được…
Con người ta, thường chỉ trân trọng khi mất đi một thứ gì đó. Và con người ta, có một bộ óc quá thông minh, tốc độ xử lý kinh hoàng đến độ, chỉ trong một khoảnh khắc chia ly mong manh, là đủ để tất thảy mọi hình ảnh trước giờ, ùa về và lấp đầy tâm trí. Và cũng bởi vì, được ban cho một trí tuệ lí luận sâu sắc, một trái tim dạt dào cảm xúc, mà con người ta sau đó sẽ tự mình dày vò, khóc than và tiếc thương những gì đã mất, bằng chính món quà được ban cho đó. Cái ngày yên bình, sung sướng đó cũng biến thành ngày đau thương, khi ai đó quay lưng bước đi, không lời từ biệt. Tự mình dày vo tan nát, có phải đúng hay chăng?
Mỗi một khoảnh khắc của hiện tại, mỗi một cánh cửa được mở ra, là một kỳ hạn lại bắt đầu. Kỳ hạn, có thể là viên mãn với người này, dang dở với người kia, nhưng đã là một kỳ hạn, thì ắt sẽ có kết thúc. Chúng ta chỉ là những con người nhỏ bé, tồn tại trong sự vô hạn của thời gian, không gian, trong cái sự vô thường của cuộc sống. Chúng ta tồn tại là đang vay của thời gian một chút, mượn của không gian một ít. Đó là một kỳ hạn vay mượn - có vay thì ắt có trả. Chúng ta chẳng thể làm khác được định mệnh khi ta buồn đau, sung sướng, khi ta gặp gỡ, chia ly. Có chăng, người thông thái, hiểu đời sẽ hưởng thụ trọn vẹn từng niềm đau, lạc thú và làm tốt nhất vai trò của chúng ta khi được sinh ra trên đời, ở trọ trần gian - đó gọi là Đức Hạnh.
Tôi và bạn, chúng ta chỉ mất năm giây để ngập ngừng nói yêu một người, mất từ một đến hai phút cho một cái ôm thắm thiết, mất mấy tiếng để nắm tay đi hết một con đường, nhưng sẽ mất cả một cuộc đời, để quên đi một ai đó. Cuộc đời thì dài, một khoảnh khắc yêu thương lại ngắn ngủi, vậy hãy nói lời yêu thương đến ba, mẹ mình, những người thân yêu. Nếu thích ai đó, hãy hít một hơi năm giây, và nói rằng bạn thích họ đến nhường nào. Nếu bạn đã thuộc về ai đó, hoặc có cơ duyên nên vợ, nên chồng, hãy ôm lấy họ và nói rằng bạn may mắn đến thế nào, khi đã ngã vào lưới nhạc tình ca, kỳ hạn hạnh phúc. Hãy nắm trọn vẹn những khoảnh khắc hiện tại, vì cuộc đời vô thường, ai biết được, đâu là lần sau cuối!
Art by Monika Luniak
-----------------------------------
月下美人